Cố Thành vẫn tập trung lái xe. Anh chỉ cười nói:
“Cậu không đi làm thì tôi sẽ gọi điện cho cậu, liệt kê những vấn đề muốn nói. Còn về đoạn video, đúng là tôi không để ý thật, cậu giỏi đấy, lại có thể biết được nó đã bị cắt ghép!”
Mặc Nhược không tiếp lời, nhưng trong lòng lại cảm thấy khá vui vì được khen. Trên mặt cậu lúc này như viết ba chữ “Tôi rất giỏi”.
Vừa tới nơi thì Mặc Nhược đã đi vào phòng làm việc, chào hỏi Nhạc Hinh với mọi người xung quanh rồi mở video đã khôi phục ra xem. Lúc này trong video đã có một chút khác biệt. Sau khi Trường Hải rời đi thì có một người lạ mặt xuất hiện, Cố Thành đứng sau cậu cũng quan sát màn hình.
“Người này chúng tôi chưa thẩm vấn.”
Mặc Nhược ngước lên nhìn anh rồi nói:
“Người này bịt kín như vậy, không biết có tra được không?”
Cậu xem một chút rồi chỉ vào đồ vật mà người đó lấy ra từ khe cửa rồi tiếp tục nói:
“Tên này lôi cái gì từ khe cửa đây? Mờ quá tôi nhìn không rõ.”
Cố Thành nhìn một hồi rồi đáp lời:
“Nhìn qua thì giống như một tờ giấy gì đó? Có thể là nạn nhân không muốn gặp nên đã nhét tờ giấy đó ra ngoài như truyền tin vậy.”
Mặc Nhược gật đầu rồi tiếp tục xem.
“Có vẻ hai người này đã nói gì đó, anh xem, cuối cùng nạn nhân vẫn tự mở cửa cho người vào, nhưng khuôn mặt lại có vẻ hoảng sợ.”
“Được rồi, tôi gọi thêm mấy người đi xung quanh sẽ có manh mối gì không? Cũng sẽ kiểm tra kĩ khu đất trống kia.”
“Ấy…cho tôi đi với!”
Cố Thành bật cười: “Cậu không nhớ mình phải thấm vấn Sâm Chí à? Cứ ở đây đi, tôi đi tìm đồ.”
Mặc Nhược đành ủ rũ gật đầu.
Hai người chia nhau ra hành động. Trong lúc Cố Thành rời đi thì Sâm Chí đã đến. Mặc Nhược không chờ được nữa mà nhanh chân đi tới phòng thẩm vấn.
Đúng như lờ Nhạc Hinh đã nói, người này mở miệng ra là chửi với mắng khó nghe.
“Mẹ nó…tôi nói cho mấy người biết, tôi con mẹ nó không có tội gì hết…#$%^&*!@#$!!!”
Lời chửi tuôn ra như suối chảy sang sông, cậu đứng ngoài cửa mà không nỡ bước vào để cắt ngang. Một lúc sau cậu thấy vẫn là nên vào trước khi người bên trong nói đến khô họng.
Mặc Nhược đẩy cửa vào, Sâm Chí ngồi trên ghế thấy người vào cũng khựng lại.
“Anh Sâm này, anh nói cũng giỏi thật đấy, mở miệng là viết văn, câu sau còn không trừng với câu trước. Tôi nói này, anh bên ngoài có thể nói như vậy, vào trong này rồi mà còn văn thơ lai láng thế này, anh không sợ sao?”
Sâm Chí nhếch miệng cười khinh bỉ.
“Đám cảnh sát các người cũng không thể làm gì tôi, cũng chỉ là nói thôi mà, có thể tống tù tôi được sao? Nếu không được thì sao tôi phải sợ?”
Mặc Nhược tiến lại gần, nói nhỏ bên tai anh ta:
“Tất nhiên không thể tống tù anh, nhưng mà…tôi có thể chặn anh ở một con phố nào đấy, trùm bao tải cho anh mấy cuốc cho hả giận đấy.”
Cậu nở một nụ cười thiếu đánh, vui vẻ nhìn người trước mắt đỏ mặt tức giận.
“Cảnh sát mấy người dám ra tay với người vô tội à? Tôi kiện mấy người!”
Mặc Nhược nói một cách bông đùa:
“Chỉ là nói thôi mà, tôi đã làm gì đâu. Vả lại, nếu tôi trùm bao tải đánh anh, thì cũng phải để anh không biết là tôi làm, đúng chứ?”
Sâm Chí nghiến răng trừng mắt nhìn Mặc Nhược.
“Được rồi, tôi muốn hỏi anh một vài câu, tốt nhất là nên thành thật trả lời, không thì…”
Sâm Chí kiêu ngạo nói:
“Không thì thế nào? Mấy người đánh chết tôi hay tống tôi vào tù?”
Mặc Nhược cười lớn:
“Thế thì lại đơn giản quá, tôi nghe nói…anh có một đứa con gái nuôi mới 6 tuổi nhỉ? Ngại quá, từ nhỏ tới giờ tôi có thể thiếu đủ thứ như có cái gan là không thiếu, gan tôi to lắm đấy nên…anh biết rồi đấy.”
Sát khí trong mắt cậu dường như trào ra khiến Sâm Chí toát mồ hôi lạnh.
“Cậu…cậu dám đe dọa tôi, này mấy cảnh sát ngồi ngoài không nghe thấy sao? Cậu ta đe dọa tôi kìa.”
“Bình tĩnh nào, tôi đe dọa anh cái gì chứ? Đây chỉ là hỏi thăm thôi mà.”