Tra hỏi xong, cậu thả người đi. Nhạc Hinh từ phòng nghe bên cạnh bước ra nói:
“Anh Sâm mà anh ta nói tên là Sâm Chí, là giang hồ bên khu chợ gần khu chung cư, lúc đó chúng tôi cũng đã gọi anh ta tới tra hỏi nhưng tính cách gã đó rất tệ, liên tục mắng chửi và đập bàn, chúng tôi cũng không hỏi được gì nhiều.”
Mặc Nhược hờ hững nói: “Để mai gọi anh ta tới đi, tôi muốn xem anh ta hung dữ thế nào.”
Đúng lúc này, Cố Thành vừa về tới sở cảnh sát, thấy cậu và Nhạc Hinh đứng ở hành lang thì đi tới. Mặc Nhược nhếch miệng cười.
“Đội trưởng Cố, anh tới đúng giờ thật đấy.”
“Chỉ là trùng hợp mà thôi.”
Mặc Nhược nhanh chóng nói: “À, đúng rồi, mai anh liên hệ giúp tôi một chuyên viên kĩ thuật nhé, tôi muốn khôi phục một đoạn video.”
“Được thôi, vụ án có vẻ tiến triển khá tốt nhỉ?”
Mặc Nhược tiếp lời: “Chỉ là xác nhận lại một số thông tin chưa tiếp cận tới thôi, không có gì đặc biệt.”
Nhạc Hinh không nói gì, chỉ gật đầu xác nhận với Cố Thành.
“Được rồi, nếu xong việc rồi thì về thôi.” Cố Thành quyết định rất nhanh.
Mặc Nhược nghiêng đầu tò mò: “Anh xong việc rồi à?”
“Tạm ổn rồi, từ mai tôi sẽ điều tra vụ án cùng cậu.”
“Còn vụ của tổ chức Lưỡi Liềm thì sao?”
“Điều tra song song, xong cái nào thì tốt cái đó, chuyện bình thường mà.”
Hai người chào Nhạc Hinh rồi rời đi. Ngồi trên xe, Mặc Nhược thở dài một hơi rồi nói:
“Đưa tôi ra hiệu thuốc nào đấy đi, tôi muốn mua thuốc.”
Cố Thành nhìn cậu khó hiểu: “Thuốc gì?”
“Thuốc giảm đau.”
Đột nhiên anh tiến lại gần cậu, trong lúc cậu ngơ ngác chưa kịp phản ứng thì bàn tay lớn áp lên trán cậu.
“Cậu sốt rồi!”
“Hả???”
Cậu cứng người không kịp cử động.
“Bản thân bị ốm còn không biết à?”
Cố Thành trở lại chỗ ngồi, khởi động xe rồi nhanh chóng rời đi. Đến một hiệu thuốc, anh đẩy cửa đi xuống làm cậu không kịp gọi lại. Mặc Nhược làu bàu:
“Tôi tự mua được mà.”
Chờ tới lúc anh quay lại thì Mặc Nhược đã ngủ gục trên xe. Khuôn mặt cậu lộ rõ sự khó chịu, hơi thở cũng nặng nhọc hơn. Cố Thành nhẹ nhàng thắt dây an toàn rồi lái xe về. Về tới nơi, anh tránh những chỗ bị thương mà bế cậu lên phòng. Lúc này cậu đã lờ mờ tỉnh lại nên thều thào nói nhỏ:
“Tôi tự đi được.”
“Đừng cử động, tới nơi rồi.”
Cố Thành vào phòng, đặt cậu xuống giường rồi kiểm tra vết thương của cậu. May là vết thương không bị vỡ ra, nhưng nhìn tình hình có vẻ không ổn lắm. Cố Thành nhìn người đang mê mang trên giường.
“Tôi đưa cậu đi viện nhé?”
“Không cần, phiền anh…bôi thuốc thay băng giúp tôi là được, cảm ơn…”
Cố Thành thở dài bất lực. Anh chưa gặp được ai mà cứng đầu như con người này, đã đến thế này rồi mà không chịu đi viện. Nhưng anh cũng không làm trái ý cậu, chỉ nhẹ nhàng bôi thuốc rồi thay băng cho cậu, sau đó ra ngoài nấu ít cháo và pha thuốc cho cậu.
Mặc Nhược cảm thấy đầu óc cậu trống rỗng, cơ thể nặng nề, mắt không nhấc lên nổi. Cậu cảm thấy tức giận chính mình, mới làm được ít việc cỏn con mà cũng có thể lăn ra thế này, chẳng lẽ cậu yếu đi rồi sao? Nếu lúc này mà gặp kẻ thù không phải còn chưa kịp báo thù thì xác đã khô rồi sao?
Cậu cố gắng mở mắt, cử động cơ thể nhưng chỉ thấy toàn thân nhức nhối. Chờ đến khi cậu tự mình ngồi dậy được cũng đã là mười phút sau. Cậu vịn vào giường đứng dậy, rồi lảo đảo bước ra ngoài. Cố Thành thấy cậu thì nhíu mày hỏi:
“Cậu đang làm gì vậy? Thành thế này rồi mà còn muốn đi đâu hả?”
Mặc Nhược vừa thở dốc vừa nói: “Tôi…tôi không thể để bản thân…yếu đuối như thế này được…”
“Cậu tạm tha cho cái thân tàn canh này của cậu đi được không? Không ai bảo cậu yếu đuối hết, vậy nên quay lại nằm yên giúp tôi đi.”
Cố Thành bất lực đỡ cậu lại nhưng nói thế nào cậu cũng không chịu về giường khiến anh phát bực, chỉ muốn đánh ngất con người này cho khỏi lằng nhằng.
“Tôi…không được…”
Cố Thành ngạc nhiên, từng giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống tay anh, lần đầu tiên anh thấy con người này bật khóc làm anh hơi bối rối. Mặc Nhược nức nở nói:
“Tôi…không thể thế này được…Nếu tiếp tục như vậy, thì sao…có thể báo thù được chứ?”
Có lẽ, đã rất lâu rồi cậu mới bộc bạch được cảm xúc đã kìm nén suốt bao lâu của mình. Không biết có phải vì cậu cảm thấy anh đủ để có thể tin tưởng không, nhưng cậu nghĩ: “Chỉ lúc này thôi, xin hãy cho tôi được yếu đuối một lần, có được không?”