- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Nhẹ Nhàng
- Vạn Sự Tùy Duyên
- Chương 13
Vạn Sự Tùy Duyên
Chương 13
Cậu lấp ló sau lưng Nhạc Hinh rồi hỏi nhỏ: “Chị Nhạc, sao rồi, bao giờ người tới?”
Nhạc Hinh quay người nhìn cậu: “Anh ta đang làm việc nên kêu là bốn giờ chiều mới có thể tới được, không ảnh hưởng gì chứ?”
“Không sao, tôi rảnh mà, lúc nào cũng được, người đừng chạy mất là được.”
Cậu phất tay cười nhẹ.
“Chạy tức là chột dạ, ai ngu mới làm vậy thôi…”
“Ồ…cũng tới giờ ăn trưa rồi, chị muốn ăn gì không, tôi đi mua luôn.”
“Tôi có đồ ăn rồi, cảm ơn! À, trong sở cảnh sát có căng tin đấy, cơm cũng ổn, cậu có thể tới đó.”
Mặc Nhược gật đầu không hỏi thêm nữa mà đi về phía căng tin mà Nhạc Hinh nói. Ở đấy khá rộng rãi, mùi thức ăn lan tỏa khắp nơi, thơm phức! Cậu đi tới một quầy, gọi cho mình một bát cháo nhỏ cùng một cốc sữa nóng. Thực ra cậu không muốn ăn, nhưng không ăn thì không gượng dậy được, cơ thể yếu ớt này cần được yêu thương. Mặc Nhược thở dài cầm khay ra một góc bàn gần cửa sổ.
Thời tiết hôm nay vẫn khá âm u, chắc chiều này sẽ có mưa dông. Mặc Nhược không thích mưa chút nào, nó khiến tâm trạng của cậu cũng trùng xuống theo.
Đêm hôm đó, trời cũng mưa…
Cậu lắc đầu mạnh để quên đi kí ức không mấy tốt đẹp kia, sau đó chuyên tâm ăn bát cháo nhỏ.
Mặc Nhược tự nhủ: “Đúng là không tồi, lần sau có thể tiếp tục qua đây ăn.”
Cho đến lúc người tới thì cậu vẫn không gặp được Cố Thành, nhưng cậu cũng không để ý, chỉ nhanh chóng đi vào phòng thẩm vấn. Mặc Nhược vừa ngồi xuống vừa hỏi:
“Chào anh, anh là Trường Hải đúng không?”
Trường Hải hoảng hốt cúi đầu rồi lại thận trọng ngước lên nhin cậu.
“Là tôi, đồng chí cảnh sát, tôi có tội gì sao?”
“Cứ bình tĩnh, tôi chỉ hỏi anh một vài câu thôi. Anh biết vụ án người bị chặt đầu ở khu chung cư cũ chứ?”
Trường Hải nói nhỏ: “Tôi…tôi biết, hôm đó tôi cũng đã được triệu tập tới đây.”
“Có thể kể lại cho tôi biết tại sao anh lại cứ đi lại trước cửa phòng nạn nhân lúc ba giờ chiều không? Hình như sau đó nạn nhân được phát hiện lúc sáu giờ tối nhỉ?”
“Hôm đó, con gái tôi cần tiền đóng học, tôi có cho Tiểu Hâm mượn một khoản tiền nên lúc đó qua nhà cậu ta để đòi tiền.”
Mặc Nhược khoanh tay trước ngực, hơn đẩy người về phía trước.
“Vậy tại sao anh lại không gõ cửa? Cứ đi đi lại lại ở ngoài làm gì?”
Trường Hải mếu máo nói: “Tôi… tôi không dám, cậu ta rất hung dữ. Trước đó tôi có tới đòi một lần rồi, cậu ta cầm gậy dọa tôi, nếu tôi không chạy nhanh thì có khi đã què một chân rồi.”
Mặc Nhược nhẹ giọng hỏi: “Vậy sau đó anh không còn quay lại nữa sao?”
“Tôi chỉ gọi điện thôi, nhưng cậu cảnh sát biết rồi đó, tôi gọi không được, trong lúc đang sốt ruột thì bị cảnh sát gọi tới hỏi chuyện.”
Mặc Nhược nhíu mày.
“Chỉ vậy thôi sao?”
Trường Hải liên tục phủ nhận: “Chỉ vậy thôi, đồng chí cảnh sát, cậu nghi ngờ tôi sao? Tôi…tôi không có gϊếŧ cậu ta đâu, tôi không dám!”
“Được rồi, tôi cũng chưa nói là nghi ngờ anh mà, tạm thời vậy đã. À, anh biết nạn nhân có xích mích với ai nữa không? Ví dụ…cũng là đi vay mượn thế này chẳng hạn.” Cậu kéo dài cuối câu khiến đối phương cảm thấy thấp thỏm.
“Hình như có một người mà cậu ta gọi là anh Sâm, lúc đó tôi đứng ngoài có nghe thấy cậu ta nói chuyện điện thoại. Có vẻ cậu ta cũng mượn người đó khá nhiều tiền, nhưng lúc người đó gọi điện đòi thì giọng nói của Tiểu Hâm khá kiêng nể, không có hung tợn như lúc nói chuyện với tôi…”
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Nhẹ Nhàng
- Vạn Sự Tùy Duyên
- Chương 13