Nhưng vừa đi ra được tới cổng thì Mặc Nhược quay đầu hỏi cô:
“Chị Hinh, ở đằng sau khu chung cư này là gì vậy?”
“Là một bãi đất trống đang trong quá trình xây dựng.”
“Vậy có thể qua đó được không? Tôi muốn kiểm chứng xem ở đó có dấu chân nào không?”
“Vậy thì làm cậu thất vọng rồi, chúng tôi đã qua đó kiểm tra. Dù không biết đến việc hung thủ trèo cửa thông gió nhưng chỗ tường và xung quanh đó để không để lại dấu chân nào hết.”
Mặc Nhược thở dài chán nản.
Chờ tới lúc về tới sở cảnh sát, Mặc Nhược cảm thấy khắp người đều không thoải mái. Vết thương ở đùi do di chuyển nhiều mà hơi đau nhói, cả người bứt rứt khó chịu. Cậu ngồi vật ở một góc, không muốn nhúc nhích. Mặc Nhược khàn giọng hỏi Nhạc Hinh:
“Không được rồi, ở đây có thuốc giảm đau không?”
“Mới hết gần đây rồi, để tôi chạy ra mua cho cậu.”
“Nếu hết rồi thì thôi vậy, không sao, tôi chịu được.” Mặc Nhược thở dài ngồi dậy, đi tới chiếc máy tính bàn gần đó rồi cắm USB vào.
Đoạn video giám sát nhanh chóng được tải lên. Cậu tua đi tua lại một đoạn ngắn, sau đó dừng lại ở một phân đoạn rồi quay ra hỏi Nhạc Hinh:
“Người này, đã từng gọi tới hỏi chưa?”
“Đã từng, nhưng không hỏi được gì. Vả lại người này cũng có bằng chứng ngoại phạm.”
“Vậy có thể gọi người này tới một lần nữa giúp tôi được không?”
Nhạc Hinh khó hiểu nhưng cũng không hỏi nhiều, chỉ gật đầu xem như đồng ý. Mặc Nhược lại tiếp tục ngồi xem một lúc rồi cuối cùng tắt máy, di chuyển ra ghế sô pha ngồi.
“Không phát hiện được gì à?” Không hiểu sao cô lại có một niềm tin rằng cậu sẽ phá được vụ án khó nhằn này.
“Có chứ, đoạn video này bị can thiệp rồi, có một vài đoạn nhỏ đã bị chèn ngang vào để bổ sung cho đoạn bị cắt đi. Dù sao đoạn đó khá ngắn nên rất khó có thể nhìn ra được. May là vừa nãy tôi nhìn ra một chút không đúng nên mới xác nhận được điều này.”
“Vậy…bây giờ phải làm sao?”
“Tìm người khôi phục đoạn đó thôi, à, chắc đội trưởng Cố sẽ biết nhỉ, nhờ anh ấy tìm người nào giỏi giỏi một chút, việc này có chút khó khăn đấy.” Cậu ngẩng đầu nhìn Nhạc Hinh đang đứng ngẩn người.
“Cậu…không biết khôi phục à?”
Mặc Nhược bật cười.
“Chị gái à, đâu phải cái gì tôi cũng biết, chị hỏi tôi xem chị đang nghĩ gì thì may ra tôi còn đoán được, dù sao tôi cũng học tâm lý. Nhưng mà mấy cái máy móc này phải có chuyên gia nha, tôi không có học mấy cái này.”
Nhạc Hinh cảm thấy xấu hổ, chắc do ấn tượng thiên tài ban đầu nên cô nghĩ cậu sẽ biết cả việc này.
“À, đội trưởng có nói bao giờ quay lại không chị Nhạc?”
“Không, nếu có có việc có thể liên lạc với đội trưởng, trước đó anh ấy cũng nói vậy.”
“À, vậy…cảm ơn!”
Kết thúc cuộc trò chuyện, Nhạc Hinh đi hẹn người, Mặc Nhược thì ngồi thất thần trên ghế. Cậu muốn nói là cậu kiệt sức rồi, muốn ngủ. Nhưng đây là sở cảnh sát nha, mọi người còn đang tất bật làm việc, cậu không chắc nếu ngủ ở đây có bị dựng đầu dậy đấm cho một cái không. Thôi thì…nơi làm việc phải nghiêm túc một chút.
Mặc Nhược gào thét trong lòng: “A…mệt mỏi quá…đau nhức quá, già cả rồi…”
Đúng là bị chiều hư rồi, ngày trước mấy vết thương này khắp người mà cậu còn chạy loạn lung tung đi làm việc, có bao nhiêu việc nặng nhẹ đều có thể giải quyết được. Mà giờ bị thương có chút đã muốn gục ngã thế này rồi, cậu cảm thấy bản thân có chút yếu đuối không nên có vào lúc này.
“Không được, mày phải mạnh mẽ lên, chút vết thương này thì nhằm nhò gì!” Mặc Nhược vỗ mặt hai cái cho tỉnh táo, sau đó mặc kệ đau đớn mà đi tìm Nhạc Hinh.