Hiện trường vụ án là một căn phòng cho thuê ở một khu chung cư cũ. Ở đây khá xập xệ, an ninh nhìn qua cũng không tốt lắm. Xung quanh có camera giám sát nhưng đều đã khá cũ, không biết có lấy được thông tin gì không. Nhạc Hinh như biết cậu đang nghĩ gì nên nhanh chóng nói:
“Video giám sát đã xem qua rồi, không thấy gì bất thường hết.”
“Không có dấu hiệu bị xâm nhập hả?”
“Tạm thời không thấy.”
Hai người đi tới hiện trường ở tầng 3. Mặc Nhược nhìn chằm chằm vào cửa mà không nói gì.
“Có chuyện gì à?”
Cậu ngồi xuống xem xét xung quanh.
“Tôi đang nghĩ liệu hung thủ có thoát bằng cửa chính không? Nếu đi cửa chính thì chắc chắn sẽ để lại vết máu nhỉ? Hay là hung thủ đã gột rửa sạch sẽ? Nhưng trong báo cáo lại không có dấu vết máu trong phòng tắm bị loãng, chứng tỏ hung thủ không hề bật nước.”
“Vậy có thể hung thủ đã bọc chân mình bằng cái gì đó, đến khi đi ra chỉ cần lột cái bọc đó ra là được.”
Mặc Nhược khó hiểu nhìn Nhạc Hinh.
“Vậy thì chắc chắn ở đây phải phát hiện ra dấu giày khả nghi nào đó nhỉ? Nhưng hiện tại lại không thấy có báo cáo nào liên quan tới cái này.”
Nhạc Hinh lắc đầu: “Cái đó thì chúng tôi đã điều tra rồi, những nghi phạm có dấu giày ở đây cũng đã bị tra hỏi nhưng họ đều có chứng cứ ngoại phạm.”
Mặc Nhược bực bội nói: “Vậy…vậy chẳng phải là cảnh sát chẳng làm ăn được gì sao?”
Nhạc Hinh thản nhiên trả lời: “Thế nên vụ án này mới được đưa vào phòng để treo đó.”
Được rồi, đúng quá cậu không biết nói gì thêm.
Hai người đeo bao tay, bọc giày rồi đi vào hiện trường. Mùi máu tươi vẫn thoang thoảng quanh mũi dù vụ án đã xảy ra một thời gian. Máu trong phòng tắm cũng đã ngả đen, nhìn rất kinh dị. Mặc Nhược nhìn cửa thông gió trong phòng tắm, nó không lớn nhưng vẫn đủ một người lớn có thể lọt ra ngoài. Cậu tiến gần vào nhìn kĩ nhưng tạm thời không có dấu vết nào khả nghi.
Mặc Nhược đi tới nhìn mặt ngoài thành cửa thông gió, ở đó có một vết chà sát khá nhỏ.
“Chị Nhạc, nhìn chỗ này một chút. Chị cảm thấy cái vết này có giống như vết dây thừng chà vào không?”
Nhạc Hinh đi về phía cậu rồi nhìn vào chỗ cậu đang chỉ. Cô nheo mắt quan sát một chút rồi nói:
“Khá giống, nhưng xung quanh lại không có chỗ nào để buộc dây.”
Cậu nhìn quanh một vòng, sau đó để ý tới tay nắm cửa của phòng tắm. Nhưng sau đó lại lắc đầu nghĩ: “Tay cầm này không đủ chắc để chịu được trọng lượng của một người lớn kể cả là phụ nữ.”
Mặc Nhược nhìn lên trần nhà, ở gần cửa thông gió có một cái đinh dài khoan ở đó, cậu tưởng tượng một chút rồi quay ra nói với Nhạc Hinh:
“Chị Nhạc, có thể hung thủ đã dùng dây thừng để trốn khỏi hiện trường bằng cửa thông gió này.”
Cậu chỉ lên cái đinh rồi tiếp tục nói:
“Tôi thấy, cái đinh này có thể buộc được dây thừng sợi vừa, không cần quá lớn nhưng chắc chắn có thể đỡ được hung thủ xuống. Đặc biệt, tôi thấy cái đinh này bị lệch xuống dưới rất nhiều. Có thể do trong lúc chịu lực lớn đã bị kéo xuống. Cái đinh này cũng thật nghị lực!”
Nhạc Hinh xoa cằm rồi ngạc nhiên:
“Vậy mà chúng tôi lại không nhận ra, thật là một sự thiếu xót.”
“Không sao, dù gì vết chà sát kia cũng quá nhỏ, nếu không để ý kĩ thì rất dễ bỏ qua nó.”
Hai người đi một vòng rồi ra ngoài. Mặc Nhược nhìn xung quanh rồi lại nhìn cánh cửa, nhìn đến nhức cả mắt. Nhạc Hinh ngồi cạnh cậu nhìn với ánh mắt tò mò.
“Cậu đang tìm gì à?”
“Chỉ là suy nghĩ của tôi thôi, tạm thời chưa kiểm chứng ra. Đi thôi, chúng ta đi xem phòng theo dõi.”
Cậu vỗ đầu gối ngồi dậy rồi kéo Nhạc Hinh đi. Hai người nói chuyện với bảo vệ khu chung cư rồi nhanh chóng tìm đoạn video ngày đó. Cậu xem rất chăm chú, tua đi tua lại nhiều lần mà không biết mệt. Nhạc Hinh vừa cùng xem vừa tiếp tục hỏi:
“Phát hiện ra điều gì à?”
“Có, nhưng mà chi tiết khá nhỏ, phải xem kĩ mới biết được.”
Hai người lại tiếp tục im lặng xem.
“Không được rồi, chị Nhạc, chúng ta xin đoạn video này về được không?”
“Sao thế?”
“Tôi mệt rồi, muốn về sở cảnh sát ngồi xem cho thoải mái. Chị cũng biết đấy, tôi mới xuất viện không lâu, vẫn là một con người yếu ớt bị gió thổi bay.”
“…” Cô không biết nói gì hơn.