Nhạc Hinh vỗ đầu Ái Thi một cái rồi bình tĩnh nói: “Nhanh đi tìm tài liệu đi, đừng thấy trai là sáng mắt lên.”
“Rõ, chị Nhạc!”
Ái Thi nhanh chóng chạy vào trong đống giấy tờ bay tứ tung dưới đất, lật tìm tung lên. Một lúc sau, cô chạy tới đưa cho Nhạc Hinh một chồng tài liệu ngổn ngang.
“Đây chị Nhạc, mới chỉ có một phần nhỏ thôi, nếu cần thêm thì tới tiếp nhé!”
Nhạc Hinh nhận lấy rồi kéo cậu đi. Mặc Nhược ngạc nhiên nhìn chồng tài liệu, hốt hoảng nói:
“Nhiều vậy mà kêu chỉ mới một phần hả?”
Nhạc Hinh bình tĩnh giải đáp: “Mấy năm gần đây, có rất nhiều vụ án bị rơi vào bế tắc, phải tạm thời treo án, đúng lúc có người mới như cậu nên đội trưởng mới quyết định lật lại. Dù sao cũng phải đòi lại công bằng cho người đã khuất.”
Hai người ngồi trong phòng, lật từng vụ án lên đọc đến hoa cả mắt. Lần đầu tiên Mặc Nhược thấy hoảng hồn thế này, cậu nghĩ lại hồi xưa thấy bố mình ngồi đọc cái gì đó mà xoa mắt liên tục, có lẽ là mấy vụ án này. Giờ cậu chính thức cảm nhận được cảm giác này rồi.
Mặc Nhược đọc một lúc thì thấy một tập tài liệu còn khá mới, hình như mới cách đây không lâu. Cậu nói nhỏ:
“Vụ án xác không đầu trong phòng kín 2 tuần trước, nạn nhân là một thanh niên 25 tuổi, tên là Hà Hâm, đến giờ vẫn chưa thấy đầu đâu hả?”
“Vụ án đó khá rắc rối, bằng chứng tìm được khá ít, tìm các vùng lân cận cũng không thấy đầu và hung khí đâu nên vẫn đang trong quá trình điều tra. Nhưng do thiếu nhân lực, vả lại nạn nhân không có người thân nên vụ án tiến triển khá chậm.”
Mặc Nhược đọc kĩ lại một lượt, trong phòng khá sạch sẽ nhưng nhà vệ sinh thì toàn máu là máu, chắc đó là hiện trường gốc. Thi thể không bị di chuyển, nằm trong đống máu. Từ vết cắt trên cổ có thể thấy hung khí là một con dao bầu cùn, vì vết cắt nham nhở, cho thấy phải chặt đi chặt lại nhiều lần như chặt sườn vậy. Nhưng cơ thể lại không có vết thương trí mạng nào, chứng tỏ nạn nhân có thể mất mạng do vết thương ở trên cái đầu đã bị giấu đi kia. Nạn nhân được chủ nhà phát hiện trong lúc đi thu tiền nhà, người này đã nợ tiền nhà suốt 3 tháng rồi.
“Có khả năng cái đầu kia có thông tin quan trọng gì đó thì mới bị hung thủ giấu đi. Đến lúc này vẫn không tìm thấy, có thể bị tiêu hủy rồi không?”
Nhạc Hinh quay đầu hỏi: “Nhưng tìm các khu vực lân cận lại không có dấu vết đào bớt hay thiêu đốt gì? Chẳng lẽ hung thủ lại mang cái đầu bên mình.”
Mặc Nhược tùy tiện trả lời: “Không biết được, có khi hung thủ có sở thích quái dị thì sao?”
“À, cậu bao nhiêu tuổi rồi? Còn đi học không?”
Tự nhiên Nhạc Hinh đổi chủ đề làm cậu hơi khựng lại.
“21 tuổi, trước đó tôi có học trước đại học nên giờ không đi học nữa.”
“Là học ngành gì vậy?”
“Tâm lý học và luật.”
Nhạc Hinh ngạc nhiên: “Song ngành luôn à? Khá giỏi đấy chứ!”
Cô chỉ đơn thuần nghĩ với hoàn cảnh của cậu thì chắc chắn đã bỏ học từ lâu, không ngờ người ta vậy mà lại là học sinh giỏi đó nha, 21 tuổi đã có hai bằng đại học rồi.
Mặc Nhược đưa tài liệu qua cho cô rồi hỏi:
“Chị Nhạc, hiện trường vụ án này còn giữ nguyên không?”
“Còn, mới mà nên vẫn đâu vào đấy.”
Mặc Nhược vội vàng đứng dậy.
“Vậy chúng ta đi thôi!”
“Nhanh vậy? Muốn đi luôn à? Đợi tôi báo đội trưởng đã.”
Nhạc Hinh kéo cậu lại. Cô gọi qua cho Cố Thành, kể lại sự việc, Cố Thành nhờ cô đưa máy cho Mặc Nhược.
“Không phải cậu kêu là không có hứng thú với những vụ án khác à? Sau giờ lại vội vàng đòi đi thế?”
Cậu cảm nhận được đầu bên kia đang cười như vả mặt nhau.
“Sao nào? Tôi có hứng thú không phải là anh sẽ vui sao? Nếu không thì thôi vậy, tôi về nghỉ ngơi, khỏi điều tra mấy cái nhảm nhí này nữa?”
“Được rồi, tôi đùa thôi mà, đừng nóng. Chú ý an toàn đấy!”
“Biết rồi!”
Nói xong, cậu cúp máy rồi đưa lại điện thoại cho Nhạc Hinh.
“Chúng ta đi thôi!”