Đúng lúc này, một toán người mặc đồ đen bỗng nhảy vào trong biệt viện, lao vào giao chiến với đám binh lính vẫn còn đang bàng hoàng trước cái chết thảm của thủ lĩnh Chiêm Vân Trúc mà chưa kịp định thần.
Mất đi Chiêm Vân Trúc chỉ huy, đối phương lại tấn công ào ạt, đám binh lính kia tinh thần hoảng loạn nên chẳng mấy chốc đã tan tác như quân thua trận, tháo chạy khỏi nơi này.
Một con kền kền bay là là trước căn nhà đang cháy, tiếng kêu của nó nghe như tiếng ai oán. Sau khi lượn vài vòng, nó lại bất ngờ định lao vào trong lửa.
Lửa nóng làm cháy sém đôi cánh của nó, nó vỗ cánh vài cái, rồi lại kêu lên một tiếng và đâm đầu vào lần nữa.
“Thiên Mục!”
Nam tử mặc đồ đen dẫn đầu cau mày quát lên ngăn cản.
Thế nhưng, con Nam tử áo đen vẫn không chịu từ bỏ.
Hứa Minh Ý mơ hồ nghe thấy tiếng kêu chói tai.
Mười ngày trước, con chim vừa tham ăn lười làm, lại vừa xấu xí ồn ào này bỗng dưng biến mất, nàng còn tưởng nó đã tìm được chủ mới hào phóng hơn nên sẽ không quay về nữa…
Trong khi đó, nam tử mặc đồ đen dẫn đầu dường như đã nhận ra điều gì đó. Khi thấp thoáng trông thấy bóng áo xanh tím nhạt trong biển lửa, hắn đột nhiên lao thẳng vào.
“Chủ tử, không được!”
Một tên thuộc hạ lập tức xông vào theo.
Nam tử hành động nhanh chóng, bế thốc Hứa Minh Ý vẫn còn đang cháy trên người lên, thuộc hạ bên cạnh đã nhanh tay lẹ mắt múc nước từ chum nước gần đó, kịp thời dội lên người cả hai.
"...Sao lại là huynh?"
"Hứa Minh Ý, nàng vẫn còn sống!"
Nam tử nhìn rõ dung mạo của người trong lòng, gương mặt anh tuấn lấm tấm giọt nước tràn ngập vẻ kinh ngạc.
Tứa Minh Ý cố gắng mở mắt, nhưng làm thế nào cũng không thể mở ra nổi.
"Mau, lấy thêm nước lạnh tới đây—"
"Đưa người về quân doanh chữa trị!"
Nam tử cởϊ áσ choàng trên người xuống, bọc lấy thân thể bị bỏng của nàng, không ngừng ra lệnh cho thuộc hạ.
Ý thức của Tứa Minh Ý đang dần tan biến.
Nàng rất muốn hỏi một câu: "Huynh là ai?".
Cũng rất muốn biết sau khi đại quân của Yến Vương hạ được thành Dương Châu, liệu có tiếp tục công phá kinh sư không, hoàng đế sẽ đối phó ra sao, là tử thủ quốc đô, hay rút về phương nam, hai quân sẽ còn giằng co bao lâu nữa? Cuối cùng, Yến Vương có thể thắng được không?
Trong lòng, nàng tất nhiên hy vọng Yến Vương có thể giành thắng lợi.
Nhưng nàng không đợi được nữa rồi.
Có điều...
Dường như cũng chẳng cần phải sầu lo.
Một người vốn lương thiện như nàng, hôm nay lại gϊếŧ một kẻ gian ác, cũng coi như là đã tích đức, nghĩ rằng tám chín phần mười là có thể thăng thiên rồi.
Vậy thì lên trời rồi xem tiếp vậy...