Hắn gục xuống đất, ánh mắt sắc bén lập tức lia về phía chiếc vòng trên cổ tay Hứa Minh Ý đang bước tới, rồi lại chuyển sang nhìn lư hương đang đốt một loại hương liệu lạ ở góc phòng.
Nhưng đã quá muộn rồi.
Kể từ khoảnh khắc lục ra con dao găm từ trong tay áo của Hứa Minh Ý, hắn ta đã cho rằng nữ tử trước mặt vẫn ngây thơ như mọi khi, thế nên đã bất giác lơi lỏng gần hết sự đề phòng.
“Ngươi chỉ biết từ nhỏ ta đã luyện chút võ vẽ quyền cước, cho nên luôn đề phòng ta. Chứ đâu có biết rằng, mấy năm nay ta còn học được những bản lĩnh khác có thể dùng để gϊếŧ người, phải không?”
Hắn ta đã lầm tưởng rằng nàng muốn dùng chính tính mạng của mình để dụ hắn ta đi.
Sai rồi.
Nàng là muốn gϊếŧ hắn ta.
“Đại nhân? Có cần thuộc hạ vào trong không ạ?” Giọng nói thăm dò từ ngoài cửa vọng vào.
Chiêm Vân Trúc hai tay bóp chặt lấy cổ họng, cố sống cố chết phát ra âm thanh, đồng thời khó nhọc lê mình về phía cửa.
Thế nhưng, Hứa Minh Ý đã nhấc chân đạp lên ngực hắn ta, rút lấy thanh bội đao bên hông hắn ta, tay vung lên, đao hạ xuống.
Ngay khi đám binh lính định xông vào, cánh cửa đã bị người từ bên trong đạp tung ra.
Một nữ tử với dung mạo vô song, trên người mặc bộ váy áo màu xanh tím nhạt đã nhuốm máu, xuất hiện trong tầm mắt của mọi người. Và trên tay nàng, đang xách một vật.
Đó chính là thủ cấp của đại nhân bọn họ!
thủ cấp của đại nhân bọn họ!vừa kinh hãi vừa tức giận, trơ mắt nhìn cái đầu bị nữ tử kia ném không thương tiếc xuống bậc thềm đá, rồi lập tức tuốt đao xông lên vây lấy nàng.
Binh lính canh gác bên ngoài biệt viện cũng ùa cả vào trong.
Hứa Minh Ý nhấc chân đá ngã chiếc thùng gỗ bên cạnh, dầu thông đã chuẩn bị sẵn bên trong lập tức chảy tràn ra dưới chân.
Nàng bình thản lấy mồi lửa ra ném xuống đất, rồi cắn vỡ viên độc dược giấu sẵn sau kẽ răng. Cùng lúc đó, một tiếng “bùng” vang lên, ngọn lửa bốc lên dữ dội.
Nàng biết mình không thể trốn thoát.
Nàng xuất thân từ nhà võ tướng Hứa gia, cho dù phải chết, cũng phải chết một cách đường hoàng.
Chết trong tay mình, cũng chẳng có gì không cam lòng.
Mặc dù từ nhỏ nàng đã cực kỳ sợ lửa, cũng rất sợ chết, sợ đau, nhưng may thay, viên độc dược này có thể khiến người ta ra đi mà không hề hay biết.
Ngọn lửa bùng lên cao, bóng hình trong bộ váy áo màu xanh tím nhạt dần dần bị biển lửa nuốt chửng rồi ngã xuống. Giữa lúc ấy, trên bầu trời mây đen vần vũ bỗng rơi xuống những hạt mưa li ti.