Chương 4

Mà trước đó, đã có hai nữ tử giả dạng tùy tùng lục soát và lấy đi con dao găm giấu trong tay áo của Hứa Minh Ý.

Chiêm Vân Trúc chỉ đứng trước mặt nàng và mỉm cười.

“Thì ra Chiêu Chiêu thật sự muốn gϊếŧ ta.”

Nhưng tâm tư của nàng vốn đơn thuần, trước nay chưa bao giờ giấu giếm được điều gì. Từ nhỏ, hắn ta đã có thể nhìn thấu suy nghĩ của nàng chỉ bằng một ánh mắt.

Nàng có thể đoán được hắn ta sẽ tới đây hôm nay, như vậy đã là nhạy bén lắm rồi. Hoặc cũng có thể, là do thuộc hạ của hắn ta đêm qua đến dò la đã kinh động đến hộ vệ của Ngô Nhiên.

Hứa Minh Ý khẽ mím chặt môi: “Ngươi muốn giữ ta lại bên mình, thì sau này sớm muộn gì ta cũng sẽ tìm được cơ hội gϊếŧ ngươi.”

Chiêm Vân Trúc coi như không nghe thấy câu đó.

Hắn ta rõ ràng đã nắm chắc phần thắng trong tay, lúc này cũng không vội ép hỏi điều gì, mà chỉ khẽ cúi người, đưa tay vịn lấy vai nàng, ánh mắt tham lam nhìn nàng chằm chằm, rồi hạ giọng nói: “Chiêu Chiêu, năm năm không gặp, ta thật sự rất nhớ nàng. Nàng có biết không, bây giờ tuy ta đã có mọi thứ, nhưng trong lòng lại chẳng thể chứa thêm một ai khác.”

Hứa Minh Ý đột ngột giằng tay hắn ta ra, nhân lúc đứng dậy liền vung tay tấn công vào cổ hắn ta.

Chiếc vòng trên cổ tay nàng có giấu cơ quan gai nhọn, Chiêm Vân Trúc dù đã né tránh nhưng cổ vẫn bị rạch một vết thương.

“Chiêu Chiêu, đừng náo loạn nữa. Với thân thủ của nàng, không thể nào gϊếŧ được ta đâu. Nàng đã biết ta sẽ đến đây hôm nay, thì hành động này chẳng qua chỉ là để kéo dài thời gian cho Ngô Nhiên chạy trốn mà thôi. Nhưng hắn không thoát khỏi thành Dương Châu này được đâu, đừng phí công vô ích nữa. Nàng là tàn dư của hai nhà Hứa Ngô, chỉ có ta mới cứu được nàng, nàng nên ngoan ngoãn nghe lời một chút.”

Hắn ta khống chế một cánh tay của Hứa Minh Ý, giọng điệu đã có chút lạnh lùng, sự kiên nhẫn đang dần cạn kiệt.

“Đúng vậy.”

Hứa Minh Ý bỗng nhiên mỉm cười.

Đương nhiên là nàng muốn kéo dài thời gian rồi, nếu không, chẳng lẽ nàng lại ở đây nghe hắn ta nói những lời vô nghĩa này chỉ để tự làm mình ghê tởm hay sao?

Chiêm Vân Trúc còn định nói thêm gì đó, nhưng sắc mặt đột nhiên biến đổi.

Hắn ta ngờ vực đưa tay sờ lên vết thương ở cổ, lại thấy máu tươi dính trên ngón tay đã biến thành màu đen kịt!

“Chiêu Chiêu, nàng.”

Hắn ta đã không còn sức để kìm giữ Hứa Minh Ý nữa, kinh hãi lùi lại mấy bước, muốn gọi người vào nhưng chợt nhận ra mình gần như không thể phát ra âm thanh.