Ngô gia đối xử với nàng không tệ, đã giao phó người cho người con dâu là nàng đây, thì nàng không thể phụ sự ủy thác đó được.
Huống hồ, đối với nàng mà nói, đây cũng là một cơ hội mà nàng đã chờ đợi từ rất lâu.
Nàng có thù phải báo.
Một mối huyết hải thâm thù.
Bỗng, một loạt tiếng bước chân dồn dập mà ngay ngắn tiến lại gần, dẫn đầu là một nam tử mặc trường bào màu chàm.
Hắn ta còn rất trẻ, trông chỉ độ hai mươi ba, hai mươi tư tuổi, mặt mày thanh tú, toát lên vẻ ôn hòa, thế nhưng Hứa Minh Ý biết rõ, đó chỉ là vẻ bề ngoài giả tạo mà thôi.
Vừa bước vào sảnh chính, hắn ta đã trông thấy một nữ tử trẻ tuổi đang ngồi ở đó. Nàng có dung mạo diễm lệ, nhưng ánh mắt lại lạnh như băng. Bước chân hắn ta khựng lại, ánh mắt chấn động, tràn ngập vẻ khó tin.
“Chiêu Chiêu, nàng vậy mà vẫn còn sống, nàng thật sự vẫn còn sống!”
Bởi lẽ, lúc đầu khi nghe tin này, hắn vẫn không dám tin là thật!
Trong mắt Hứa Minh Ý ánh lên vẻ châm biếm và hận thù không hề che giấu: “Chiêm Vân Trúc, năm xưa chính ngươi đã hại cả Hứa gia chúng ta.”
“Không, Chiêu Chiêu, không phải ta.” Chiêm Vân Trúc nở một nụ cười khổ. “Đó là do phụ thân ta làm, đợi đến khi ta biết chuyện thì đã không kịp nữa rồi. Nhưng ông ta đã phải nhận quả báo xứng đáng. Ba năm trước, ông ta đã chết rồi. Kinh thành cách Dương Châu chưa đầy hai trăm dặm, lẽ ra nàng phải nghe tin rồi chứ.”
Hứa Minh Ý nghe mà thấy ghê tởm trong lòng.
Hắn ta không chỉ phủi sạch tội lỗi của mình, mà đến cả cái chết của cha ruột cũng có thể nói ra một cách thản nhiên như vậy.
“Chiêu Chiêu, ta biết bây giờ nàng sẽ không tin ta, Chiêm gia ta quả thực đã nợ Hứa gia các nàng quá nhiều. Nàng yên tâm, sau này ta nhất định sẽ bù đắp cho nàng thật tốt, tuyệt đối không để nàng phải chịu thêm uất ức nào nữa.”
Chiêm Vân Trúc nhìn nàng, giọng điệu ôn tồn dịu dàng, ánh mắt chan chứa sự chân thành và áy náy, nhưng lời nói ra lại đầy vẻ dụ dỗ: “Chiêu Chiêu, giao Ngô Nhiên cho ta, ta sẽ đưa nàng về kinh thành.”
“Ngô Nhiên ư? Ta chưa từng gặp.”
“Chiêu Chiêu, ta đã tìm đến tận đây rồi thì nàng không lừa được ta đâu. Cả Ngô gia đều đã chết, Ngô Nhiên chỉ là một thiếu niên thư sinh yếu đuối, ngoài việc chạy tới nương tựa nàng ra thì còn có thể đi đâu được nữa.”
Lúc này, Chiêm Vân Trúc mới bước hẳn vào trong sảnh, đồng thời ra lệnh cho thuộc hạ đóng cửa lại.