Không biết nói như vậy, đứa trẻ này có dễ chấp nhận hơn không? Suy cho cùng, nàng vốn chẳng giỏi dỗ trẻ con.
Cừu thần y đang ủ rũ đứng bên cạnh nghe vậy liền ngước mắt nhìn nàng một cái.
Đúng là chẳng sống được bao lâu nữa thật.
Nếu không có thiên tai nhân họa gì bất trắc, thì chắc cũng chỉ sống được thêm bốn năm mươi năm nữa thôi.
Ngô Nhiên vẫn đang gào khóc, giọng đã khản đặc.
Hứa Minh Ý hết cách, đành vung một chưởng đánh ngất hắn.
Ừm, yên tĩnh hơn nhiều rồi.
Quả nhiên, so với việc dỗ dành, nàng vẫn giỏi "ra tay" với trẻ con hơn.
"Cừu bá phụ, sau này nhớ đốt cho ta ít tiền giấy nhé, đốt nhiều một chút, nhà ta đông miệng ăn, chỗ nào cũng cần dùng đến tiền bạc."
Nói xong câu đó, Hứa Minh Ý không ngoảnh đầu lại mà đi thẳng ra khỏi mật đạo.
A Châu đang đợi ở cửa mật đạo liền quỳ xuống trước mặt nàng.
"Chăm sóc tốt cho Ngô Nhiên, nhất định phải tự tay giao nó cho Yến Vương."
"Nô tỳ tuân mệnh!"
Giọng A Châu khẽ run lên, Hứa Minh Ý không cần nhìn cũng biết là nàng ấy đã khóc.
A Châu hầu hạ bên cạnh nàng từ nhỏ, hơn hai mươi năm qua, đây là lần đầu tiên Hứa Minh Ý nghe thấy nàng ấy khóc.
Thấy Hứa Minh Ý nhấc chân bước đi, A Châu vẫn quỳ mà lết về phía nàng, rồi đột nhiên dập mạnh đầu xuống nền gạch xanh, nói: "Lời phu nhân dặn, A Châu không dám không nghe. Đợi A Châu hoàn thành xong xuôi chuyện người giao phó, nô tỳ sẽ đi tìm người!"
"Được."
Hứa Minh Ý không khách sáo xa cách với nàng ấy, chân không dừng bước, cũng chẳng hề quay đầu.
Vừa quá giờ Ngọ, sắc trời đã chuyển âm u.
Một toán người ngựa lặng lẽ bao vây biệt viện.
Hứa Minh Ý đang ngồi trong sảnh đường đặt chén trà xuống, đáy mắt lạnh tanh.
Đến nhanh thật đấy.
Lần này, kẻ phụng chỉ đến truy tìm tung tích Ngô Nhiên là Chiêm Vân Trúc, một kẻ trước nay luôn không đạt được mục đích thì quyết không bỏ cuộc.
Mật đạo kia tuy khó tìm ra, nhưng cũng khó lòng chịu nổi việc bị tìm kiếm tỉ mỉ hết lần này đến lần khác, bởi suy cho cùng, thành Dương Châu bây giờ vẫn là địa phận của triều đình.
Có lẽ cũng may mắn thoát được cuộc tìm kiếm của chúng, nhưng đó cũng chỉ là "có lẽ" mà thôi. Nếu chỉ có một mình nàng, dù có phải sống hèn mọn một chút, sống thêm được ngày nào hay ngày đó.
Bởi vì, được sống vẫn là tốt nhất.
Đại quân của Yến Vương đã chiếm được Linh Bích, mười ngày nữa nhất định sẽ đến được Dương Châu.
Nhưng trong biệt viện này, vẫn còn một Ngô Nhiên.
Nàng không thể lấy người thừa tự duy nhất của Ngô gia ra để mạo hiểm.