Chương 19

Hứa Minh Ý căng thẳng quay đầu lại, ánh mắt nhìn chằm chằm vào A Quỳ đang có sắc mặt vừa kích động lại ẩn chứa nét kỳ quái.

Tiếp theo chẳng lẽ là...

"Lão thái gia còn mang về một vị công tử nữa, nói là để... xung hỉ cho cô nương..." A Quỳ có chút ngượng ngùng, hạ giọng nói nhỏ.

Xưa nay, nàng ấy chỉ nghe nói chuyện cưới nữ tử về để xung hỉ, chứ chuyện của cô nương nhà mình hiện tại quả thực mới lạ, ngay cả trong thoại bản cũng chưa từng thấy qua bao giờ.

"..."

Hứa Minh Ý hoàn toàn tỉnh ngủ.

Nói chính xác hơn thì, suốt bốn năm ngày qua, chưa bao giờ nàng tỉnh táo như lúc này.

...

Trong phòng khách tiền viện của Trấn Quốc Công phủ, không khí lúc này có chút ồn ào náo nhiệt.

Trên giường trong phòng, một thiếu niên tuấn tú đang nằm đó. Đôi mắt hắn nhắm nghiền dưới hàng mi dày, đôi môi mỏng hơi nhợt nhạt.

"Dáng vẻ quả thật đẹp đẽ hiếm thấy..."

Một người đàn ông trung niên khoác trường sam màu chàm, râu ria lởm chởm, hai tay l*иg trong ống tay áo, chăm chú đánh giá thiếu niên trên giường một hồi. Sau đó, ông bước tới vỗ vỗ vào ngực và cánh tay đối phương, gật đầu hài lòng: "Nhìn bên ngoài thì có vẻ mảnh khảnh, nhưng thực chất lại rất rắn rỏi."

Hứa Minh Thời đứng bên cạnh, sắc mặt đầy vẻ phức tạp.

Cái kiểu xem xét như đang kiểm tra hàng hóa của Nhị thúc là sao đây?

"Người do ta mang về thì sao có thể kém được?" Hứa lão tướng quân vừa trút bỏ bộ áo giáp, đưa tay vuốt chòm râu hoa râm, nói: "Diêu tiên sinh đã phán rồi, dùng hắn để xung hỉ cho Chiêu Chiêu, bệnh tình của con bé nhất định sẽ thuyên giảm và khỏi hẳn."

"Tổ phụ..." Hứa Minh Thời rốt cuộc không nhịn được mà lên tiếng: "Bệnh của tỷ tỷ đương nhiên là quan trọng, nhưng chuyện cưới gả liên quan đến cả đời người con gái, quyết định dễ dàng như vậy liệu có quá qua loa không ạ?"

Hắn biết tổ phụ rất thương yêu Hứa Minh Ý, nhưng thân con gái lấy chồng là chuyện hệ trọng nhất, nhỡ gả nhầm người thì lỡ dở cả một đời.

Tuy hắn mới mười tuổi, nhưng sinh ra trong gia đình quyền quý thế này, tự nhiên cũng hiểu rõ đạo lý ấy.

"Chuyện này có sá gì?" Hứa Khải Duy phất tay một cái, hoàn toàn không để tâm mà nói: "Cũng chỉ là một nam nhân thôi mà, sau khi xung hỉ xong, nếu Chiêu Chiêu không thích thì cứ bỏ quách đi là xong!"

Bệnh khỏi rồi thì muốn chọn người thế nào mà chẳng được?

Còn về chuyện tái giá sẽ bị người đời dị nghị ư?

Dị nghị có ăn thay cơm được không, hay là đổi lại được mạng sống cho cháu gái ông cụ?

Nếu sau này Chiêu Chiêu thực sự không muốn tái giá, thì cứ ở lại Trấn Quốc Công phủ hưởng phúc cả đời là được! Suy cho cùng, lấy chồng cũng chỉ cốt cầu một chốn về và sự thoải mái trong lòng mà thôi!

"..." Hứa Minh Thời im lặng.

Hay nói đúng hơn là hắn đã bị thuyết phục rồi.

Hơn nữa, hắn bỗng cảm thấy, chuyện con gái lấy chồng hình như cũng khá là... tùy ý nhỉ?

Không ai để ý thấy thái dương của thiếu niên trên giường khẽ giật giật.

Sống đến mười bảy tuổi đầu, chưa bao giờ hắn cảm thấy bản thân mình lại rẻ rúng như lúc này.

"Suy nghĩ của phụ thân cố nhiên là khả thi..." Nhị lão gia Hứa Vân trầm ngâm nói: "Nhưng con thấy thiếu niên này khí độ bất phàm, tuyệt đối không phải xuất thân từ gia đình thường dân. Chuyện hôn nhân đại sự, suy cho cùng vẫn cần hai bên gia đình gật đầu đồng ý..."

"Yên tâm đi, chút chuyện cỏn con này thiếu gì cách giải quyết."

Hứa lão tướng quân vỗ ngực đầy tự tin.

"Vậy còn phía Chiêu Chiêu thì sao ạ?"

"Con bé đó giống ta, phàm chuyện gì cũng đều suy nghĩ thoáng, cứ phân tích rõ lợi hại thì sợ gì nó không gật đầu?"

Hứa Vân và Hứa Minh Thời sắc mặt mỗi người một vẻ.

Chuyện này e là khó nói lắm...

Bắt gặp ánh mắt của con trai và cháu nội, Hứa lão tướng quân bỗng dưng cũng cảm thấy chột dạ. Ông cụ nghiêm mặt suy tư một lát, rồi chắp tay sau lưng, nhíu mày nói:

“Quẻ bói của Diêu tiên sinh xưa nay chưa từng sai lệch. Chuyện này quan hệ đến sức khỏe của Chiêu Chiêu, lần này tuyệt đối không thể để con bé làm theo ý mình được. Nếu nó mà không đồng ý...”

Ông cụ ngừng một chút rồi tiếp lời: “Thì chúng ta cùng nhau xúm vào khuyên giải, tìm cách năn nỉ ỉ ôi. Tính con bé vốn sợ bị người khác lải nhải bên tai, nghe phiền quá rồi kiểu gì cũng sẽ gật đầu thôi.”

“...”

Quả đúng là một cách hay và thực tế đến không ngờ.

Hứa Vân và Hứa Minh Thời lần lượt gật đầu tán thành.

“Phụ thân!”

Đúng lúc này, bên ngoài cửa vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Người đến là Thế tử Trấn Quốc công, Đại lão gia của Hứa gia Hứa Tấn. Ông vừa mới tan sở ở Lễ bộ, ngay cả quan phục cũng chưa kịp thay đã vội vàng chạy tới đây.

Khác với vẻ thanh gầy của Nhị lão gia Hứa Vân, Hứa Tấn mấy năm gần đây ngày càng phát tướng. Vẻ anh tuấn thời trai trẻ đã bị đống mỡ thừa được nuôi bằng vàng bạc chen lấn đến mức chẳng còn lại bao nhiêu.

“Phụ thân đã về rồi! Con nghe nói người...”

Hứa Tấn bước vào phòng, vừa hành lễ với cha già vừa nói, nhưng lời mới thốt ra được một nửa thì ánh mắt đã chạm phải người đang nằm trên giường.

Phụ thân thực sự nhặt một người về để xung hỉ cho Chiêu Chiêu sao?

Lúc đầu nghe gia nhân báo tin, ông còn tưởng mình nghe nhầm chứ!

“Phụ thân, chuyện này không phải trò đùa đâu...”

“Chiêu Chiêu còn đang bệnh, lão tử làm gì có thời gian rảnh rỗi mà đùa cợt với con!” Nhìn thấy con trai cả, Hứa lão tướng quân giận sôi máu: “Có mỗi đứa con cũng chăm sóc không xong, món nợ này lão tử còn chưa tính sổ với con đâu đấy!”

Hứa Tấn chịu đựng áp lực như thể sắp bị đại đao của lão gia tử chém xuống đầu, cố gắng cứng rắn nói: “Phụ thân bớt giận... Con chỉ cảm thấy, nếu thực sự cần xung hỉ... thì công tử nhà Chu Thị lang có lẽ thích hợp hơn.”

Ông rất ưng ý chàng trai trẻ đó, cảm thấy hắn vô cùng xứng đôi với Chiêu Chiêu.

Thiếu niên nằm trên giường khẽ nhíu mày.

... Lại còn dám chê bai hắn sao?

Khoan đã, loại chuyện này rốt cuộc có gì hay ho mà phải tranh giành chứ!

Thiếu niên nhịn không nổi nữa, cố sức vùng vẫy muốn tỉnh lại, nhưng lực bất tòng tâm.

“Con tưởng ai cũng có cái phúc phần xung hỉ cho Chiêu Chiêu đấy hả?” Hứa lão tướng quân giáng một cú tát lên đầu con trai trưởng: “Nếu đơn giản như thế thì lão tử việc gì phải cực khổ vác người từ xa về tận kinh thành làm gì!”

Hứa Vân và Hứa Minh Thời ném ánh nhìn đầy đồng cảm về phía Hứa Tấn.

“Lão thái gia, người bên Hi Viên đến báo tin, nói là cô nương đã tỉnh rồi ạ!”

“Chiêu Chiêu tỉnh rồi sao?!”

Hứa Khải Duy mừng rỡ ra mặt, sải bước thật nhanh đi ra ngoài.

Đám người Hứa Tấn cũng vội vàng đuổi theo, căn phòng trong chốc lát trở nên trống trải.

Còn thiếu niên trên giường, sau nhiều lần nỗ lực, cuối cùng cũng từ từ mở được đôi mắt ra.