Đang là mùa hè, quả thực rất hợp để sử dụng. Hơn nữa, trên quạt còn treo một chiếc kết bình an, đối với một Hứa Minh Ý đang lâm bệnh thì món quà này xem ra vô cùng hợp tình hợp lý.
Trước kia, Hứa Minh Ý cũng từng nghĩ như vậy.
Nhưng có lẽ vì sau này đã trải qua quá nhiều chuyện, nên bây giờ, bất cứ việc gì nàng cũng đều suy nghĩ và để tâm nhiều hơn một chút.
Đặc biệt là những chuyện có liên quan đến hai nhà Ngô Hứa.
Nàng đang chăm chú nhìn cây quạt, thì nghe thấy tiếng nha hoàn vào bẩm báo: "Thưa cô nương, Liễu cô nương đã đến ạ."
"Cho nàng ấy vào đi."
Liễu Nghi bước vào.
"Nghe nói hôm nay Chiêu Chiêu tỉnh sớm, nên ta đã xuống bếp nấu cho muội một bát mì trường thọ." Nàng ta mỉm cười, tay bưng một chiếc khay, nói tiếp: "Còn có mấy món điểm tâm nữa, đều là những món trước đây muội thích ăn nhất."
Hứa Minh Ý khẽ gật đầu: "Làm phiền tỷ rồi. Nhưng ta vừa mới dùng bữa sáng xong, tỷ cứ để đó trước đi."
"Vậy thì muội cũng nên nếm thử một miếng chứ, để lấy may mà."
Liễu Nghi ngồi xuống bên cạnh nàng, đặt bát đĩa lên chiếc kỷ nhỏ giữa hai người, rồi đưa đôi đũa tới trước mặt Hứa Minh Ý.
"Ta thật sự không đói."
Hứa Minh Ý cầm cây quạt trong tay, phe phẩy một cách lơ đãng.
Liễu Nghi mỉm cười gật đầu, dịu dàng chiều theo ý nàng: "Vậy thì lát nữa hãy ăn."
Hứa Minh Ý vốn được nuông chiều từ bé, trong lòng nghĩ gì liền nói nấy, chẳng bao giờ thèm để ý đến thể diện của người khác. Nhưng biết làm sao được, ai bảo nàng lại là đích nữ của phủ Trấn quốc công cơ chứ?
"Chiêu Chiêu à, chiếc quạt này của muội quả là tinh xảo, trông có vẻ như là đồ trong cung ban cho vậy." Nàng ta tò mò lên tiếng hỏi.
Hứa Minh Ý chỉ thản nhiên "ừm" một tiếng.
Thế nhưng, Liễu Nghi dường như cũng không để tâm đến thái độ lạnh nhạt của nàng, chỉ đơn thuần cho rằng do đang mang bệnh nên tâm trạng nàng không được tốt mà thôi.
Ánh mắt nàng ta lướt qua chiếc quạt tròn trên tay Hứa Minh Ý, rồi lại nhìn sang những hộp gấm và thiệp mừng đủ loại đang bày la liệt, đoạn không khỏi thở dài một tiếng: "So ra thế này, món quà sinh thần mà ta chuẩn bị quả thực đơn sơ quá, chẳng dám mang ra tặng nữa rồi."
Thật ra, câu nói này cũng không khó để đáp lại. Chỉ cần một câu "quan trọng là tấm lòng" là có thể giữ hòa khí cho qua chuyện. Ấy thế mà, người ta lại nghe thấy Hứa Minh Ý, đang uể oải tựa vào ghế, buông một câu chẳng mấy hứng thú: "Không tặng cũng chẳng sao cả."
Bởi lẽ lúc này đây, nàng không muốn lãng phí dù chỉ một khắc để nói những lời vô bổ với những kẻ chẳng hề quan trọng.
Đương nhiên, nếu người trước mặt thật sự hiền lành hòa nhã như vẻ bề ngoài, thì nàng cũng đã không đối xử như vậy.
Cuối cùng thì sắc mặt của Liễu Nghi cũng có chút gượng gạo.
"Tất nhiên là vẫn phải tặng chứ, chỉ mong Chiêu Chiêu đừng chê là được rồi." Nàng ta cố nặn ra một nụ cười nói xong câu đó, rồi đứng dậy cáo từ: "Muội cứ nghỉ ngơi cho khỏe, ta ra nhà bếp xem có việc gì cần giúp không. Phu nhân đã dặn rồi, tối nay người nhà chúng ta vẫn phải ăn mừng một bữa."