Chương 16

A Quỳ gật đầu.

"Cô nương có gì cứ việc dặn dò ạ."



Ngày hôm sau, chính là sinh thần mười sáu tuổi của Hứa Minh Ý.

Vì đang mang bệnh trong người, nên nàng không tổ chức yến tiệc mời các vị tiểu thư khuê các trong kinh thành đến chúc mừng như mọi năm.

Dù vậy, ngay từ sáng sớm, thiệp mừng sinh thần của các tiểu thư từ khắp các phủ đệ vẫn liên tiếp được gửi đến phủ Trấn quốc công. Kèm theo đó là đủ loại quà mừng, có thứ thì tinh xảo quý giá, có thứ lại được lựa chọn cẩn thận theo sở thích của Hứa Minh Ý.

Trong số đó, cũng có cả những món quà được gửi đến từ trong cung.

Sở dĩ như vậy, cũng chẳng phải vì Hứa Minh Ý là người khéo léo trong giao tiếp.

Tính tình của nàng vốn không dịu dàng ôn hòa, cũng chẳng hề khôn khéo, thậm chí còn mang tiếng là một vị tiểu thư nhà tướng kiêu căng, tùy hứng. Sở dĩ nàng vẫn được lòng mọi người như vậy, chẳng qua cũng là vì địa vị của phủ Trấn quốc công mà thôi.

Đại Tề chỉ vừa mới khai quốc không lâu. Tổ phụ của nàng, Trấn Quốc Công đương triều Hứa Khải Duy, cũng chính là vị Hứa lão tướng quân vừa mới đại thắng trở về. Năm xưa, ông ụ là một trong những vị khai quốc công thần đã cùng Tiên đế gây dựng giang sơn. Vì vậy, ông cụ không chỉ có uy vọng cực lớn trong triều mà còn rất được lòng dân chúng kính phục.

Và Hứa Minh Ý, với thân phận là vị đích nữ duy nhất của phủ Trấn Quốc Công, địa vị của nàng tự nhiên không phải các tiểu thư khuê các tầm thường có thể sánh bằng.

Hôm ấy, Hứa Minh Ý hiếm khi tỉnh dậy từ sáng sớm.

Sau khi dùng xong bữa sáng, thấy tiểu thư nhà mình lại chăm chú xem xét những món quà mừng kia, A Quỳ thầm thấy có chút kỳ lạ.

Bởi vì mọi năm, ngoại trừ món quà không đề tên người gửi kia, tiểu thư gần như chẳng buồn ngó ngàng gì đến những thứ này, nàng chỉ sai bọn họ ghi chép lại danh sách quà cáp cẩn thận để sau này tiện đáp lễ mà thôi.

Hứa Minh Ý đặt chiếc hộp trong tay xuống, ánh mắt có chút xao động.

Quả nhiên tất cả đều giống hệt như trước đây.

Những món quà mừng sinh thần khác có lẽ nàng không còn nhớ rõ, nhưng có hai món thì nàng tuyệt đối không thể nào nhầm được.

Một là của Kiểu Kiểu gửi tới, đó là cả một hộp trân châu phương Nam có kích thước tương đồng và ánh sắc tuyệt đẹp. Nghe nói đó là số trân châu mà nàng ấy đã tích góp suốt cả một năm trời để tặng nàng làm rèm châu.

Hai là của Ngô Hoàng hậu gửi tới, đó là một bộ trang sức cài đầu bằng đá quý, ngoài ra còn có một cây quạt tròn được chế tác vô cùng tinh xảo.

Hứa Minh Ý cầm cây quạt lụa ấy lên, cán quạt có treo một chiếc kết bình an. Trên mặt quạt là một bức tranh "Yến phi đồ" được thêu bằng kỹ thuật Tô Tú tuyệt đỉnh, bên cạnh còn có một dòng chữ nhỏ: "Luôn ôn hòa nhân hậu, giữ mình đức hạnh cẩn trọng".

Đối với một tiểu thư của Trấn Quốc Công phủ mà nói, một bộ trang sức cài đầu bằng đá quý cũng không phải là thứ gì quá hiếm lạ. Tuy nhiên, với thân phận là Hoàng hậu của một nước, thì món quà này có thể xem là đúng mực, không có gì đặc biệt.

Còn về cây quạt này…