Chương 14

Mấy ngày nay, tuy vẻ ngoài của nàng có vẻ thẫn thờ mơ màng, nhưng thực chất lại vì vô cùng trân trọng những gì đang có trước mắt, nên cũng đã để ý đến sự khác thường của A Quỳ.

Quả nhiên, A Quỳ sững người.

Nàng ấy lại nghe Hứa Minh Ý nói tiếp: “Bởi vì em cũng cảm thấy thuốc này không chữa khỏi bệnh cho ta, có phải không?”

A Quỳ lập tức trợn tròn mắt.

“Tiểu thư…”

Theo phản xạ, nàng ấy định lên tiếng an ủi Hứa Minh Ý, thế nhưng dưới ánh nhìn chăm chú của chủ tử, cuối cùng nàng ấy vẫn gật đầu với vẻ mặt phức tạp.

“Vâng, nô tỳ cảm thấy những thang thuốc đó có lẽ là vô dụng…”

Ngay lúc nàng ấy đang đắn đo không biết nên giải thích tiếp như thế nào, thì đã nghe thấy cô nương trước mặt dùng một giọng điệu bình thản mà quả quyết nói: “Lấy đơn thuốc trị chứng ngủ li bì để mà giải độc, thì đương nhiên là vô dụng rồi.”

“Tiểu thư!” Sắc mặt A Quỳ chấn động, những lời này, tiểu thư nghe được từ đâu vậy?

“Em phát hiện ra từ khi nào?” Hứa Minh Ý hỏi.

A Quỳ cố nén sự kinh ngạc và hoang mang trong lòng, đáp: “Cũng chỉ mới mấy ngày gần đây thôi ạ… Bệnh của tiểu thư đến rất kỳ lạ, ban đầu chỉ là một trận cảm mạo thông thường, vậy mà bây giờ ngay cả thái y cũng đành bó tay… Nô tỳ mới nghĩ, liệu có khả năng nào tiểu thư không phải bị bệnh, mà là… Tuy y thuật của nô tỳ không tinh thông, nhưng cũng từng nghe nói trên đời này có rất nhiều loại kỳ độc, cũng phân chia nguồn gốc và môn phái, nếu không biết được môn đạo trong đó, thì căn bản không thể nào chẩn ra được…”

Các vị thái y trong cung vốn sở trường về y thuật, sách đọc cũng đa phần là y thư thông thường. Đối với độc lý, họ đương nhiên không phải là không biết gì, nhưng chưa chắc đã thông thạo hết tất cả các loại kỳ độc muôn hình vạn trạng.

Thấy sắc mặt Hứa Minh Ý không hề thay đổi, A Quỳ mới hạ giọng nói tiếp: “Mấy ngày nay nô tỳ đã lén xem lại những cuốn y thư không đầy đủ mà mẹ nô tỳ để lại. Hôm qua quả thực đã tra được trên đời này đúng là có loại độc vật có thể khiến người ta hôn mê cả ngày. Chỉ là nô tỳ xem không hiểu lắm, những cái tên thuốc kỳ quái đó nghe cũng chưa từng nghe qua, trên sách cũng không ghi chép phương pháp giải độc…”

Hơn nữa, cuốn sách đó trông cũng không đáng tin cho lắm. Nói là y thư, mà đọc đến nửa chừng lại lan man sang cả vu thuật, thậm chí còn nói đến cả chuyện ma quỷ. Càng lúc càng huyền ảo thì thôi đi, đáng ghét hơn là nói được một nửa lại không có phần sau nữa!

— Hại nàng ấy cả đêm vừa lo lắng cho bệnh tình của tiểu thư, lại vừa không nhịn được mà suy nghĩ xem chàng thư sinh bị trúng thuật hồ ly quyến rũ kia cuối cùng ra sao, khiến cho cả đêm không tài nào chợp mắt nổi.

“Nếu hôm nay ta không hỏi em, em đã định làm thế nào?” Hứa Minh Ý nhìn nàng ấy.