Chương 12

Hơn nữa, mấy chỗ này lại chẳng gần nhau chút nào, đây là cố tình muốn làm hắn mệt chết hay sao?

Thôi thị trừng mắt: "Sao lại không ăn hết được! Mau đi nhanh lên, nhớ dặn người ta dùng đá lạnh để giữ cho thạch không bị chảy, còn thịt vịt thì không được để nguội!"

Chỉ cần Chiêu Chiêu nhà bà muốn ăn, thì dù có phải mua hết tất cả món ngon trong kinh thành về, mỗi thứ chỉ nếm nửa miếng thôi cũng được.

Hứa Minh Thời tỏ vẻ mất kiên nhẫn, nhưng vẫn không trì hoãn mà dẫn gã sai vặt ra khỏi phủ.

Hứa Minh Ý được một bữa no nê.

Còn Thôi thị thì vì quản gia đến tìm, nói là có việc quan trọng, nên đành phải tạm thời quay về gặp người, chỉ hẹn rằng tối sẽ lại qua bầu bạn với nàng.

Ôi, con gái bám người quá cũng là một chuyện phiền phức đây.

Nhưng bà vẫn chịu được, thôi thì cứ để nàng bám dính hơn chút nữa cũng chẳng sao.

Sau khi Thôi thị đi, A Quỳ bưng thuốc vào.

"Đây là thuốc gì vậy?" Hứa Minh Ý hỏi.

A Quỳ ngẩn ra một lúc: "Dĩ nhiên là thuốc trị chứng ham ngủ của cô nương rồi ạ."

Chứng ham ngủ?

Hứa Minh Ý có chút bất ngờ.

Giấc mơ này đúng là kỳ lạ thật, lại còn có cả chuyện trước đây mình từng mắc chứng ham ngủ nữa.

"Cứ để đó đi."

Nàng vì "căn bệnh" này mà đã uống đủ thứ thuốc vô ích rồi. Đã ở trong mơ thì tuyệt đối không có lý do gì phải tự rước khổ vào thân nữa. Có cái bụng này, chẳng lẽ ăn thêm một bát chè ngọt lại không thoải mái hơn hay sao?

"Cô nương..." A Quỳ chỉ nghĩ rằng tính khí tiểu thư của cô nương nhà mình lại nổi lên rồi.

Nhưng không biết đã nghĩ đến điều gì, nha đầu vốn luôn cẩn thận chu toàn này lại không khuyên thêm lời nào nữa.

Đúng lúc này, từ gian ngoài vọng vào tiếng nói chuyện.

"Chiêu Chiêu đã tỉnh rồi sao?" Đó là một giọng nói trong trẻo, dịu dàng của một thiếu nữ.

Hứa Minh Ý khẽ nhíu mày.

Trong đầu nàng vừa lóe lên một suy nghĩ gì đó, nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo lại đột nhiên trở nên trống rỗng.

"Cô nương!"

A Châu vội vàng đỡ lấy Hứa Minh Ý đang ngồi trên ghế mà đột ngột ngủ thϊếp đi.

"Chiêu Chiêu lại ngủ thϊếp đi rồi sao?"

Thấy A Quỳ đi ra, thiếu nữ đang chờ ở gian ngoài liền thò đầu vào, khẽ giọng hỏi.

Thiếu nữ này trạc mười sáu, mười bảy tuổi, dáng người cao ráo mảnh mai, ngũ quan tuy bình thường nhưng nước da trắng trẻo, trang phục và trang sức nhìn qua thì đơn giản nhưng lại được lựa chọn rất tỉ mỉ, vì vậy cũng toát lên vài phần khí chất trong sạch, thanh nhã.

A Quỳ khẽ gật đầu, thiếu nữ liền lo lắng thở dài một tiếng.

Nàng ta cùng A Quỳ đi ra ngoài sảnh, rồi đột nhiên hỏi: "Nghe nói hôm nay phu nhân đã đến đây... Gần đây Chiêu Chiêu vì bệnh tình nên tính khí khó tránh khỏi có chút không kiềm chế được... Chắc không làm phật lòng phu nhân chứ?"

"Cô nương và phu nhân rất hòa hợp ạ."

Trên mặt thiếu nữ hiện lên vẻ kinh ngạc nửa thật nửa giả.

Lẽ nào tin đồn nàng ta nghe được là thật sao?

Chiêu Chiêu thật sự đã ôm phu nhân mà gọi là mẫu thân ư?

Nàng ta còn muốn hỏi thêm gì đó, nhưng đã thấy A Quỳ bước đi vội vã, quay trở về phòng trong rồi.