Mẫu thân bảo hắn trông chừng Hứa Minh Ý, nên sáng nay hắn đã đợi sẵn trong thư phòng của Hi Viện này, vừa nghe có động tĩnh là qua ngay. — Còn về lý do tại sao lại dùng từ "trông chừng", thì quả thực là do người tỷ tỷ không bớt lo này của hắn dạo gần đây ngày càng quậy phá, tính tình cũng ngày một nóng nảy. Đập phá đồ đạc đã là chuyện nhỏ, hôm trước còn tự tát vào mặt mình, nói là muốn cho bản thân tỉnh táo lại!
Chỉ có điều, vừa tát xong hai cái, tỷ ấy đã nhắm mắt lại rồi ngã lăn ra ngủ...
Thế nhưng, mẫu thân nói là bảo hắn đến trông người, chứ thực chất chẳng qua chỉ là để hắn túc trực hầu hạ Hứa Minh Ý mà thôi — Người chỉ nói rằng đám nha hoàn chân cẳng chậm chạp, chứ chuyện chạy vặt khắp kinh thành để mua đồ thì không ai rành hơn hắn.
Hứa Minh Thời đang mải suy nghĩ, bỗng nghe có tiếng bước chân từ trong phòng vọng ra.
Chính là Hứa Minh Ý đã chạy ra.
Mái tóc đen của nàng xõa tung, nàng lao tới ôm chầm lấy cậu bé thấp hơn mình một cái đầu, trông chỉ mới chừng mười tuổi.
"..." Nàng chạy quá vội, khiến Hứa Minh Thời bị đυ.ng lùi lại một bước, mắt gần như muốn trợn trừng ra ngoài.
"Minh Thời, tỷ tỷ nhớ đệ nhiều lắm!"
Nàng không biết đây rốt cuộc là đã lên thiên đàng, hay chỉ là một giấc mơ. Nhưng dù là gì đi nữa, nàng cũng chỉ muốn nói ra lời thật lòng — Hứa gia bị chết oan cả nhà, mấy năm trời nàng sống một mình, mỗi một ngày trôi qua, nàng đều mong có thể gặp lại người nhà, có thể ôm họ một lần.
"Hành xử vô phép tắc thế này! Tỷ điên rồi sao!"
Cậu bé với đường nét tuấn tú vừa chớm nở hoàn hồn lại, đột ngột đẩy nàng ra, nhìn Hứa Minh Ý như thể đang nhìn một kẻ điên.
Hứa Minh Ý mắt hoe đỏ, nhưng lại mỉm cười nhìn đệ đệ.
Hứa Minh Thời: "..."
Cái ánh mắt như bà nội nhìn cháu này, có thể dời khỏi người hắn được không!
Không quản nổi nữa rồi, thật sự không quản nổi nữa...
"Cha và mẹ đâu rồi? Cả tổ phụ nữa—ta muốn gặp họ." Hứa Minh Ý cất tiếng, giọng điệu vô cùng khẩn thiết, dường như chỉ sợ rằng đây là một giấc mộng, hễ tỉnh dậy là tất cả sẽ tan biến vào hư không.
"..." Hứa Minh Thời càng ngẩn người ra như phỗng.
"Thưa cô nương, người quên rồi sao? Lão thái gia vẫn chưa về tới kinh thành đâu ạ. Mấy hôm trước có thư gửi về, nói rằng phải bốn năm ngày nữa mới tới..." A Châu cố nén sự kinh ngạc trong lòng, đáp lời: "Vào giờ này, Lão gia đương nhiên đang ở Lễ Bộ. Còn về phần Phu nhân thì..."
Nói đến đây, nàng ấy nhìn về phía Hứa Minh Thời.
Hứa Minh Thờibèn tiếp lời: "Đang chơi mạt chược..."
Nhưng mẫu thân đang làm gì lúc này vốn chẳng quan trọng! Điều khiến người ta kinh ngạc đến rớt cả cằm chính là... Hứa Minh Ý vậy mà lại gọi hai tiếng "Mẫu thân"!
Nếu trên đời này có chuyện gì khó tin mà bắt hắn phải tin, thì hắn thà tin rằng ngày mai mặt trời sẽ mọc ở đằng Tây, chứ quyết không dám tin vào những gì mình vừa tai nghe mắt thấy.
Cho nên, rốt cuộc là ai đã cho hắn cái dũng khí để dám mơ một giấc mơ hoang đường đến thế này cơ chứ!
Chương 9
Trong nội viện của Thế tử trong phủ Trấn quốc công, Thôi thị đang chơi mạt chược cùng mọi người thì nghe đại nha hoàn Thanh Anh tới bẩm báo rằng Hứa Minh Ý đã tỉnh. Động tác đánh bài trên tay bà khựng lại, rồi chỉ đáp một câu: "Biết rồi, hầu hạ cho tốt vào."
Nhưng Thanh Anh lại nói: "Nhưng cô nương nói muốn gặp Phu nhân ạ."
"Nó muốn gặp ta ư?"
Thôi thị vô cùng ngạc nhiên.
Cái con bé này, số lần nó chủ động muốn gặp bà có thể đếm trên đầu ngón tay.
Chẳng lẽ là muốn gọi bà qua đó cãi nhau cho tỉnh táo à?
Bà đang nghĩ vẩn vơ thì lại nghe Thanh Anh nói tiếp với giọng điệu khó tả: "...cô nương nói là vừa tỉnh giấc, đã thấy nhớ mẫu thân rồi ạ."
Thôi thị: "..."
Nhớ mẫu thân ư?
Nó nhớ mẫu thân!
Trong đầu Thôi thị như có vô số đóa pháo hoa nổ tung, quân mạt chược trên tay bỗng chốc chẳng còn chút hấp dẫn nào nữa!
"Con gái ta nó quấn người lắm, để các vị chê cười rồi. À này, hôm nay chơi đến đây thôi, hôm khác chúng ta lại hẹn nhé..." Thôi thị vội vàng bỏ lại một câu.
Mấy vị phu nhân đưa mắt nhìn nhau, không hiểu chuyện gì.
Cô nương phủ Trấn quốc công bắt đầu quấn quýt bà mẹ kế Thôi thị này từ khi nào vậy?
...Mà có gì thì cũng phải đánh cho xong ván này đã chứ!
Danh hiệu đệ nhất nghiện mạt chược khắp kinh thành mà người ta vẫn hay đồn đâu rồi?
Thôi thị dẫn theo nha hoàn đi về phía Hi Viên, nhưng khi đến trước sân, bà lại đột ngột dừng bước.
Hình như bà đến hơi nhanh thì phải?
Liệu có cho con bé kia cái cảm giác mình quá dễ dãi, gọi là đến ngay không?
Không được... Bà càng nghĩ càng thấy câu "nhớ mẫu thân rồi" này căn bản không giống lời mà con bé đó có thể nói ra. Hay là nó đang mỉa mai bà?
Nhưng tính tình con bé này tuy bướng bỉnh, lại chẳng dễ chịu gì, song trước nay vẫn luôn thẳng thắn, ghét là ghét, hoàn toàn không phải kiểu trẻ con hay nói bóng nói gió để châm chọc người khác...
Thôi thì, vì lòng tự trọng, cứ đợi một lát nữa rồi hẵng vào.
Thấy phu nhân nhà mình vừa cố kiên nhẫn nán lại, vừa không thể chờ được mà muốn vào ngay, Thanh Anh chỉ biết lặng lẽ ngước nhìn trời.
Đợi đến khi cảm thấy thời gian đã vừa đủ, Thôi thị mới sải bước, ra vẻ khoan thai của một người đích mẫu rồi ung dung bước vào.
Thế nhưng, vừa đến gần tiền sảnh, bà đã cảm nhận được một bầu không khí khác thường.
Một đôi mắt đã chờ đợi từ lâu nhanh chóng tìm thấy bà. Bốn mắt nhìn nhau trong giây lát, bà chỉ nghe một tiếng "mẫu thân" như chất chứa vô vàn nỗi nhớ nhung và chua xót, rồi ngay sau đó, cả người Hứa Minh Ý đã lao vào lòng bà.
Thôi thị không dám nhúc nhích, ngay cả thở cũng nín lại.
Bà cứng đờ, chầm chậm quay đầu, nhìn về phía con trai mình, ánh mắt như đang nói: Con trai, ta hoảng rồi đây.
Hứa Minh Thời: ... Ai mà không hoảng chứ.