Chương 4

Một người một chó, cứng đờ người, không ai dám động, không ai dám lên tiếng trước.

Con chó sói đen ngửi thấy mùi của loài người, trong đầu toàn là chết rồi, chết rồi, chết rồi.

Nghe nói loài người gặp yêu quái thì đều phải gϊếŧ.

Lâm Mộc nhìn con chó sói đen oai vệ, bóng mượt trước mặt, trong đầu cậu toàn là chết rồi, chết rồi, chết rồi.

Nghe nói yêu quái thích ăn thịt người.

Một người một chó nhìn nhau, cảnh giác đề phòng, sợ đối phương sẽ lao đến làm thịt mình ngay tức khắc.

Họ đối mặt một lúc lâu, cho đến khi mặt trời gay gắt hơn, chiếc đồng hồ treo tường báo giờ vang lên.

Hiện giờ là chín giờ đúng.

Con chó sói đen giật mình vì tiếng báo giờ, "Oao" một tiếng rồi lao vọt xuống gầm bàn, cả thân chó run lẩy bẩy cuộn tròn lại thành một khối.

Lâm Mộc bị động tác của nó làm cho lùi lại ba bước, căng thẳng nhìn cục lông to lớn dưới gầm bàn, đến cả hơi thở cũng nhẹ đi.

Cậu nhìn chằm chằm vào cục lông đó, định nhấc chân rời khỏi đây. Chân cậu vừa nhấc lên, đã thấy con chó sói đen dưới gầm bàn run lên bần bật, phát ra tiếng rêи ɾỉ nhỏ.

"..."

Cái thứ này hình như...

Lâm Mộc thử đặt chân xuống.

Cục lông bông kia run như cọng rơm.

Lâm Mộc nhìn con chó sói đen, cảm thấy vẻ ngoài trông nó có vẻ sợ cậu hơn.

Với suy nghĩ đó, Lâm Mộc dứt khoát nhấc chân, nhanh chóng lao ra cửa. Quay đầu nhìn thấy vài người đi đường gần đó, cậu cuối cùng cũng lấy lại can đảm.

Cậu đứng ở cửa hít một hơi thật sâu, lớn tiếng hỏi: "Xin hỏi... Đây là văn phòng thôn Thanh Yếu phải không?"

Con chó sói đen ngừng run, thò đầu ra khỏi gầm bàn, yếu ớt đáp: "Đúng."

"..." Lâm Mộc há miệng, miệng nói trước cả não: "Tôi là Lâm Mộc, người hôm nay đến làm việc."

Con chó sói đen cũng sững sờ, rồi bò ra, nhảy lên bàn nhìn chằm chằm Lâm Mộc một lúc, mới thở phào: "Khỉ thật, làm tôi sợ chết đi được, cứ tưởng sắp bị làm thịt rồi."

Khỉ thật.

Nó nói...

Con chó nói...

Con chó thật sự nói...

Con chó còn thở phào nữa...

Đầu Lâm Mộc ong ong.

Con chó sói đen ngồi trên bàn thở hổn hển: "Thật sự dọa chết tôi rồi, cái mùi người trên người cậu làm tôi tưởng cậu là con người."

Lâm Mộc: "..."

Đầu óc Lâm Mộc trống rỗng một lúc lâu. Giữa những cú sốc như "con chó nói", "con chó thực sự sợ mình hơn" và "nó nói gì thế nhỉ", cậu cuối cùng cũng nắm bắt được một điều, run rẩy hỏi: "Tôi... Tôi không phải con người à?"

Con chó sói đen lắc mình một cái: "Một nửa thôi. Chào cậu nhé, tôi tên Đại Hắc."

Lâm Mộc chấn động toàn thân: "Có ý gì vậy? Một nửa là cái gì?"

Tôi sống hơn hai mươi năm, sao lại không biết mình không phải người?

"À?" Đại Hắc bị hỏi đến ngơ ngác, suy nghĩ một lúc, cho rằng Lâm Mộc sợ bị bắt nạt, nên an ủi: "Tuy tôi không biết nửa yêu quái của cậu là gì, nhưng tôi vẫn ngửi ra cậu là nửa yêu. Cậu yên tâm, chúng tôi không phân biệt đối xử với nửa yêu đâu, thời đại nào rồi."

Lâm Mộc: "..."

Không phải.

Gì thế, chuyện gì đang xảy ra vậy?

Sao tôi lại đột nhiên bị tước quyền công dân loài người?

"Cũng đúng, người thật sự đâu có bị điều đến chỗ chúng ta."

Đại Hắc nói xong, liếʍ môi biến về hình người, tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ lấy đại một chiếc áo khoác dài trong tủ dưới gầm bàn quấn vào.

Lâm Mộc chứng kiến toàn bộ, cảm thấy mình sắp bị mù rồi.

Đại Hắc thấy dáng vẻ lủi thủi vừa nãy của mình thật ngốc, quyết định lấy lại hình tượng. Cậu ta khoác áo dài, quay sang nói với Lâm Mộc: "Cậu đến làm việc phải không? Hôm nay con rùa già kia đến giờ này chưa tới, chắc là không đến nữa rồi, tôi làm thủ tục cho cậu."

Lâm Mộc cúi đầu nhìn tập hồ sơ của mình, nghĩ thôi việc này hay là không làm nữa.

Nếu cậu biết thi công chức lại khiến mình bị tước tư cách loài người, có chết cậu cũng không thi.

Chẳng trách mẹ không cho cậu đi tìm cha. Hóa ra cha cậu là một con yêu quái.

Lâm Mộc cụp mắt nhìn bàn tay mình, cảm thấy cuối cùng cũng tìm ra nguyên nhân vì sao mình có sức mạnh trời sinh.

Cậu lại giơ tay sờ mặt mình.

Chẳng trách cậu trông đặc biệt non, vết thương nhỏ mau lành không để lại sẹo, từ bé đã thông minh sớm, học gì cũng nhanh.

Hóa ra cậu là yêu quái.

Dù chỉ là nửa yêu.

"..."

Không được.

Không thể chấp nhận được.