Ngô Quy nói: "Nửa năm gần đây, số lượng người và yêu quái chết ở Trung Nguyên này cũng cao bất thường, phần lớn là do Đế Ốc làm."
"Ồ." Yến Huyền Cảnh gật đầu, giọng nói vô cùng bình thản: "Là anh ta à, vậy thì không có gì lạ."
Lâm Mộc cảm thấy hồn vía mình như sắp bay mất chỉ vì giọng nói đó, cậu vội vàng kéo cửa lại, sau khi chặn được tầm nhìn thì cảm thấy khá hơn nhiều.
Yến Huyền Cảnh cảm nhận được một luồng yêu khí quen thuộc, anh quay đầu nhìn cánh cửa chỉ hé mở một khe nhỏ, vừa định thu hồi ánh mắt thì ngửi thấy một mùi máu tươi thoang thoảng.
Cửu Vĩ Hồ đột nhiên đứng dậy, càng thu liễm yêu khí kỹ lưỡng hơn, anh khẽ cau mày, kéo mạnh cánh cửa ra, đối diện ngay với Lâm Mộc.
Lâm Mộc nhìn thẳng vào mắt Yến Huyền Cảnh khoảng hai giây, không biết có phải vì yêu lực của mình đã mạnh lên hay không, cậu chỉ cảm thấy hơi lâng lâng, không còn như trước kia là trong khoảnh khắc đã không biết mình là ai nữa.
Lâm Mộc không nhịn được mà nhìn chằm chằm Yến Huyền Cảnh một lúc lâu, lần nữa khẳng định con hồ ly tinh này thực sự rất đẹp trai.
Ngay cả khi cau mày cũng đẹp.
Chỉ là khuôn mặt lạnh lùng kia có chút đáng sợ.
"Cậu bị thương." Yến Huyền Cảnh nói, giọng nghe lạnh nhạt, anh đưa tay nắm lấy cổ tay Lâm Mộc.
Mùi máu tươi ở đây nặng nhất, nhưng lại không có vết thương nào. Nhưng Yến Huyền Cảnh khác với Đại Hắc, Đại Hắc mới thành tinh vài năm, nhiều chuyện còn chưa rõ, còn Yến Huyền Cảnh lại biết rất rõ.
Tay Lâm Mộc từng bị thương, sau đó có người dùng phương pháp đặc biệt để chữa lành.
Xét về huyết khí, tuyệt đối là đã bị lấy đi một lượng máu không hề nhỏ.
Yến Huyền Cảnh cau chặt mày, trầm giọng nói: "Ai đã lấy máu của cậu?"
"Không có..." Lâm Mộc vừa nói xong, dưới ánh mắt của Yến Huyền Cảnh, cậu không khỏi rụt cổ, rút tay về, nghĩ nghĩ rồi nói: "Tôi đi hiến máu nhân đạo thôi."
Yến Huyền Cảnh im lặng nhìn chằm chằm Lâm Mộc, rõ ràng biết cậu đang nói dối.
Lâm Mộc mím môi, liếc mắt thấy ly trước mặt Ngô Quy và Yến Huyền Cảnh đều đã cạn, vội vàng nói: "Hai người cứ nói chuyện, tôi đi châm thêm nước cho hai người nhé."
Yến Huyền Cảnh nhìn Lâm Mộc chuồn đi, nhíu mày hồi lâu, mãi đến khi thấy Lâm Mộc xách ấm nước đến mới chậm rãi thu hồi ánh mắt khỏi cậu.
Không nói thì thôi, ai cũng có bí mật riêng.
Cửu Vĩ Hồ ngồi lại vào ghế.
Lâm Mộc đưa chén trà khác cho Ngô Quy, nhận được lời cảm ơn của ông rồi cũng ngồi về chỗ làm việc của mình, dựng thẳng tai nghe ngóng cuộc thảo luận bên kia.
Ngô Quy nhấp một ngụm trà, nói: "Lúc Đế Ốc bị chôn, tôi còn chưa thành tinh, bây giờ cũng chỉ có thể dựa vào ghi chép và tinh tượng để biết một số tình hình, rốt cuộc anh ta là thế nào thì anh nên biết nhiều hơn tôi."
Yến Huyền Cảnh cũng không ngại bị hai yêu quái khác trong văn phòng nghe thấy, anh gật đầu, rồi lại lắc đầu: "Cái ở Đại Hoang kia không đơn thuần chỉ là anh ta, khí tức không đúng."
Ngô Quy khẽ nhíu mày: "Nói sao?"
Yến Huyền Cảnh nói: "Trong Đại Hoang chỉ có yêu lực của anh ta."
Yêu lực không thể tự mình vận động.
"Hơn nữa, nếu đơn thuần là yêu lực của anh ta thì không nên làm tôi bị thương."
Khi Đế Ốc gặp chuyện, những yêu quái có quan hệ tốt với anh ta không phải là không từng giao chiến với những yêu quái chơi xấu kia.
Nhưng sự cám dỗ từ việc chia sẻ một phần sức mạnh của Đế Ốc quá lớn, chẳng bao lâu sau đã có hơn nửa phe kia trở giáo, cuối cùng kết thúc bằng sự thất bại của những người bạn chân thành của Đế Ốc.
Họ chỉ có thể chuyển sang bảo vệ một số kỳ hoa dị thảo và thần mộc khác có quan hệ tốt với Đế Ốc, đã thành yêu hoặc sắp thành yêu mà bị những kẻ đó nhắm đến, để tránh họ đi vào vết xe đổ của Đế Ốc.
Cha của Yến Huyền Cảnh, Yến Quy, là một trong số những người bạn này.
Một trong những đối tượng Đế Ốc thà đánh khắp trời đất, gϊếŧ sạch yêu ma quỷ quái cũng tuyệt đối không đánh, chính là Cửu Vĩ Hồ.
Yến Huyền Cảnh vô cùng bình tĩnh: "Vẫn xin ông bói thêm một quẻ thật kỹ."
"Vậy chuyện của Đế Ốc?" Ngô Quy khẽ nhíu mày.
"Oan có đầu, nợ có chủ." Giọng Cửu Vĩ Hồ lạnh nhạt: "Kẻ nào gây ác, kẻ nào được lợi, nhân quả luân hồi vốn nên như vậy."
Ngô Quy là một bói toán sư chuyên dò xét thiên cơ, tự nhiên cũng hiểu đạo lý này.
Ông lắc đầu, không hề yêu cầu Yến Huyền Cảnh can thiệp vào chuyện này một cách cưỡng ép, chỉ nói: "Các yêu quái xử lý công việc ở Trung Nguyên đều trong sạch không dính ác quả, chúng tôi không sợ, chỉ là anh ta cứ gϊếŧ như vậy, dễ xảy ra chuyện."
Yến Huyền Cảnh dừng lại, đại khái đoán được Ngô Quy đang nói đến chuyện gì. Đã hàng ngàn năm trôi qua kể từ khi Đế Ốc bị phân chia và phong ấn, những người và yêu quái đã gây ra hành động ác độc đó tự nhiên không thể thành tiên, hơn nữa sẽ vì tội ác đã gây ra mà con đường phía trước gập ghềnh, phần lớn đã sớm tan xương nát thịt.
Những kẻ còn lại đều là hậu duệ của họ, trong số này có lẽ có người biết chuyện năm xưa, nhưng đã qua hàng ngàn năm, yêu quái thì không nói, nhưng nhân loại đã truyền lại không biết bao nhiêu đời.
Hiện nay, trong nhân loại, ngay cả những chuyện như tu tiên và yêu quái cũng đã hoàn toàn biến mất, càng đừng nói đến chuyện năm xưa.
Ở Đại Hoang, loại thù hận máu chảy thành sông này, cho dù yêu quái đương sự đã chết, kẻ thù có đào sâu ba tấc mộ của anh ta, kéo theo cả chi phái, từ lão tổ đến tiểu yêu mới sinh ra đều gϊếŧ sạch, thì đó cũng là đáng đời.
Nhưng ở Trung Nguyên thì khác.
Tuổi thọ của nhân loại rất ngắn, mối thù mà yêu quái ghi nhớ trong lòng hàng ngàn năm, qua vài đời căn bản không ai biết chuyện gì.
Vấn đề mà Ngô Quy nói sẽ xảy ra chính là ở đây.