Chương 34

Lâm Mộc bị Đế Ốc xách đi như xách gà con.

Đế Ốc xách Lâm Mộc đi đến bên cạnh một chiếc SUV bên ngoài, kéo cửa ghế sau ra, nhét Lâm Mộc vào, rồi mình cũng ngồi vào ghế sau.

Lâm Mộc im lặng ngồi trên ghế, nhìn chằm chằm người đàn ông bên cạnh, không nhúc nhích, cũng không dám nhúc nhích.

Đế Ốc ngồi cạnh Lâm Mộc, lấy một điếu thuốc từ hộp ra, vừa định châm lửa, liếc Lâm Mộc một cái, lại vứt điếu thuốc đi, cũng không nói gì, tựa vào ghế nhắm mắt dưỡng thần.

Lâm Mộc cứng đờ rất lâu, nhìn chằm chằm người đàn ông nhắm mắt như đang ngủ say, tay đặt sau lưng, cẩn thận mò lên tay nắm cửa xe.

Đế Ốc không hề mở mắt, lười biếng nói: "Ngồi yên đó."

Lâm Mộc âm thầm rụt tay lại, thăm dò vươn tay lấy điện thoại.

Lần này Đế Ốc không nói gì, Lâm Mộc lôi điện thoại ra lật danh bạ một vòng, buồn bã phát hiện trong điện thoại không có một người nào có thể giúp được cậu.

Con người bình thường thì khỏi nói rồi, yêu quái duy nhất trong danh bạ hiện đang ở trong ngôi nhà đó, lại không mang điện thoại, xem chừng một lát nữa cũng khó mà ra được, càng không nói đến chiều còn phải làm lễ tang, Đại Hắc chắc chắn sẽ đi theo đến nhà tang lễ.

Lâm Mộc bất đắc dĩ để lại lời nhắn cho Đại Hắc, cảm thấy mình e rằng chỉ có thể phó mặc cho số phận.

Cậu đã nói gì trước đó nhỉ?

Mẹ cậu cố sống cố chết che giấu sự tồn tại của cha cậu chắc chắn là có lý do.

Thật sự là vậy.

Cậu vừa mới nhận ra huyết mạch của mình là gì, lập tức đã bị người khác nhận ra.

Biết thế đã nghe lời mẹ, không đi truy tìm cha cậu là ai.

Không đi truy tìm cha cậu là ai thì sẽ không biết cha cậu là Đế Hưu, không biết cha cậu là Đế Hưu thì sẽ không hiểu rõ huyết mạch của mình, không hiểu rõ huyết mạch của mình thì sẽ không yêu khí tràn ra như bây giờ.

Không yêu khí tràn ra như bây giờ, thì sẽ không bị phát hiện.

Lâm Mộc nắm điện thoại, vừa hối hận, vừa suy tính gọi 110 nói mình bị yêu quái bắt cóc có bị coi là báo án giả không.

Hay là thử xem sao, bị phát hiện thì hét to lên một tiếng cứu mạng không biết có tác dụng gì không?

Lâm Mộc chữa cháy vô vọng, mở giao diện quay số, vừa bấm xong ba số 110, điện thoại đã bị người đàn ông nhắm mắt dưỡng thần bên cạnh rút đi.

Đế Ốc nhìn ba số đó trên điện thoại của Lâm Mộc, cười khẩy một tiếng: "Báo cảnh sát?"

"..." Lâm Mộc nhìn điện thoại của mình, rồi nhìn Đế Ốc, nhớ lại lời bé nhân sâm nói lúc bị Kẹo Sữa ngậm vào nhà, không khỏi nghẹn lại hai giây, hỏi nhỏ: "Anh muốn ăn tôi à?"

Đế Ốc quay đầu, kinh ngạc nhìn Lâm Mộc: "Đế Hưu dạy nhóc như vậy à?"

Lâm Mộc nghe vậy ngẩn người, vô thức quan sát kỹ yêu quái đang ngồi trên ghế xe bên cạnh, lúc này mới phát hiện cảm giác khiến cậu tê dại da đầu trên người đối phương không biết từ lúc nào đã lặng lẽ tan biến.

Lâm Mộc do dự một chút, vẫn không nói gì.

Cậu cũng không biết nên nói gì, yêu quái này nghe có vẻ quen biết cha cậu.

Nhưng cậu có thể nói gì chứ?

Lâm Mộc nghĩ, mình có gặp cha đâu, nói gì được.

Thế là Lâm Mộc ngậm chặt miệng.

Đế Ốc thấy Lâm Mộc không nói gì, nhíu mày lại: "Sao không nói gì?"

Anh ta nói xong khựng lại một chút, nhìn Lâm Mộc, bổ sung: "Tôi không ăn nhóc."

Lâm Mộc thở phào, mở miệng lắp bắp một lúc, dưới ánh mắt của Đế Ốc vô thức hỏi: "Anh quen cha tôi à?"

Đế Ốc gật đầu: "Quen chứ, mà cha nhóc không nhắc đến tôi à?"

"..." Lâm Mộc ngơ ngác nhìn Đế Ốc hai giây, lắc đầu: "Cha tôi... Tôi chưa từng gặp cha tôi."

Đế Ốc đang lười biếng tựa vào lưng ghế ngồi thẳng dậy, khẽ nhíu mày: "Ý gì?"

"Tôi chưa từng gặp cha tôi." Lâm Mộc lặp lại lời mình nói.

Cái tên Đế Ốc, nghe có vẻ giống như anh em ruột thịt với Đế Hưu, nhưng Lâm Mộc cũng biết tên yêu quái không tính như vậy, bởi vì Đế Hưu nói chính xác ra, là tên chủng tộc của cha cậu, chẳng qua chủng tộc này chỉ có một cây duy nhất là cha cậu mà thôi.

Đế Ốc nhíu mày càng ngày càng chặt: "Chưa gặp cha nhóc, vậy nhóc từ đâu ra?"

"Tôi là do mẹ tôi sinh ra." Lâm Mộc cảm thấy câu hỏi này sao mà ngớ ngẩn quá: "Sau khi tôi sinh ra thì chưa từng gặp cha tôi."

Đế Ốc nhìn Lâm Mộc, im lặng một lúc lâu, vẫn lấy một điếu thuốc từ túi ra, mở cửa sổ, châm lửa hít sâu một hơi, thổi ra một làn khói trắng ra ngoài cửa sổ xe, cười khẩy một tiếng: "Chắc chết rồi, cái dáng vẻ đó của hắn, không chết sẽ không mặc kệ nhóc."

Lâm Mộc nghe câu này thì sững sờ, trăm ngàn suy nghĩ bò lên trong đầu, dường như có tiếng gì đó vo ve bên tai cậu, xé toạc những hình ảnh lộn xộn trong đầu thành mảnh vụn, cuối cùng chỉ còn lại những cảm xúc chua xót trống rỗng.

Một lúc không biết nên vui hay buồn.

Lâm Mộc nhìn Đế Ốc: "Anh là bạn của cha tôi à?"

"Tôi là tiền bối của cha nhóc, lúc tôi tu luyện thành yêu thì hắn vẫn còn là một cây con thôi." Đế Ốc ngậm thuốc, tặc lưỡi một tiếng: "Theo vai vế, nhóc phải gọi tôi một tiếng chú."

Lâm Mộc nhìn khuôn mặt tối đa là ba mươi tuổi của đối phương, không tài nào gọi được hai chữ chú.

Chỉ nhìn vào khuôn mặt đó, Lâm Mộc cùng lắm gọi là anh.

Yêu quái này cũng không cần phải lừa cậu.

Đối phương mạnh hơn cậu quá nhiều, mạnh đến mức này muốn gì cứ cướp thẳng thôi, ngay cả mạng sống của cậu, muốn lấy đi e rằng cũng dễ dàng.

Cần gì phải lừa cậu.

"Tôi khá muốn biết, sao hắn lại ở bên một con người." Đế Ốc nói lấp lửng: "Hắn nên ở Đại Hoang, được các đại yêu quái bảo vệ tử tế, được cung phụng đàng hoàng, không có sinh linh nào có thể làm tổn thương hắn."

Lâm Mộc nghĩ đến tư liệu vừa tra được, trong lòng càng tin tưởng vài phần, lắc đầu: "Tôi cũng không biết."

Đế Ốc lại nhíu mày lại: "Sao nhóc cái gì cũng không biết, mẹ nhóc đâu?"

"Mất rồi." Lâm Mộc mím môi: "Lúc còn sống mẹ tôi không nói với tôi bất cứ điều gì."

Đế Ốc khựng lại, sau đó lại nhận ra tình huống này thực sự là bình thường.