Yến Huyền Cảnh là một đại yêu quái, trong lòng rất rõ ràng, Lâm Mộc nhiều năm qua yên ổn không bị yêu quái quấy rầy, chính là nhờ vào ngôi sao bị che chắn kia, che mắt người khác và cả chính Lâm Mộc, nếu không phải Lâm Mộc tự đi thi công chức nộp mình đến, thì cậu đã kết thúc cuộc đời mình như một con người.
Sẽ giống như những động vật không nhận ra mình đã khai mở linh trí vậy, từ từ già đi và chết đi như một con người.
Nghĩ như vậy, thì đó cũng không phải là một kết quả tồi.
Dù sao thì khả năng chết non của bán yêu cao hơn nhiều so với khả năng họ sống sót an toàn qua bảy tám mươi năm.
Thế nên Yến Huyền Cảnh lại càng không biết phải bình luận thế nào về đại yêu không rõ tên tuổi kia.
Anh nhìn Lâm Mộc, nhận thấy em bé nhân sâm cẩn thận đi đến gần, thì quay đầu lại.
Em bé nhân sâm giật mình, ôm cái ly lùi lại một bước, nhỏ giọng hỏi: "Anh... Ngài tên là gì ạ?"
Yến Huyền Cảnh không trả lời, nhưng Lâm Mộc nghe thấy động tĩnh bên này, tiện miệng đáp: "Nó tên là Kẹo Sữa đấy."
Yến Huyền Cảnh: "..."
Em bé nhân sâm: "..."
Em bé nhân sâm ngẩn ra một lúc lâu, mới lắp bắp nói: "Kẹo, Kẹo Sữa, cũng, cũng tốt ạ."
"Đúng không." Lâm Mộc lách tách lách tách thái rau, vui vẻ nói: "Tôi cũng thấy rất tuyệt, đặc biệt hợp với nó, trắng trắng mềm mềm một cục lông to, vừa ngọt ngào vừa đáng yêu."
Em bé nhân sâm: "..."
Yến Huyền Cảnh giật giật tai, lười nghe nữa.
Anh đứng dậy đi ra ngoài, đi vòng quanh sân này vài vòng, thò vuốt để lại hơi thở của mình ở khắp mọi nơi, khoanh cái sân nhỏ này lại, để cảnh cáo một số yêu quái có ý đồ xấu.
Em bé nhân sâm nhìn Yến Huyền Cảnh đi ra ngoài, rồi lại nhìn Lâm Mộc đang ngâm nga hát, im lặng ôm cái ly từng ngụm nhỏ uống nước ép.
Sau bữa cơm, Lâm Mộc lấy mấy cái chậu hoa trống cho em bé nhân sâm ra, chuyển mấy cây sen đá sang, để em bé tự trồng chơi.
Sau đó đi cắt tỉa mấy chậu bonsai sắp đến ngày giao hàng, chuyển chúng vào nhà, chọn mấy ánh đèn và góc độ phù hợp chụp vài bức ảnh để lưu lại, gửi cho khách hàng, sau khi được đồng ý, lại đăng một bộ lên trang cá nhân để quảng cáo, rồi kéo một cái ghế băng ngồi xuống, lấy sổ sách nhỏ của mình ra bắt đầu tính toán.
Lâm Mộc vẫn luôn lên kế hoạch làm thêm một nhà kính nhỏ cho cái sân.
Mẹ cậu trước đây luôn nhìn nhà kính của nhà người khác mà thèm muốn, tiếc là lúc đó điều kiện gia đình không tốt, mẹ cậu thu nhập không ổn định lại còn phải nuôi cậu, nên nhà kính luôn không thể xây được.
Bây giờ Lâm Mộc một mình ăn no cả nhà không đói rồi, cũng đã tiết kiệm được kha khá, nên cậu tính làm một cái.
Hơn nữa có nhà kính, việc chăm sóc những chậu cây cảnh này cũng sẽ đỡ tốn công hơn rất nhiều.
Sân nhà cậu tổng cộng hơn bốn trăm sáu mươi mét vuông, nhà ở ngay giữa sân, chỉ chiếm một trăm sáu mươi mét vuông, sân khá rộng rãi, cũng không lát xi măng mà trải cỏ, ngoại trừ một khu vực được khoanh lại để đặt chậu cây cảnh ra, cả sân chỉ còn lại cái xích đu mà Lâm Mộc và mẹ cậu đã cùng nhau làm lúc cậu còn bé.
Chỉ còn năm ngày nữa là chính thức đi làm, Lâm Mộc nhìn số dư của mình, quyết định nhân cơ hội này đi xác nhận chi phí xây dựng về mặt này, nếu được sẽ xây ngay nhà kính lên.
Kết quả Lâm Mộc phát hiện chú chó nhà mình còn bận rộn hơn cả cậu vài phần.
Mỗi ngày ăn sáng xong là chạy đi, đến tận khi trời gần tối mới về.
Cứ như vậy cũng đã đành, cuối tuần Kẹo Sữa lại biến mất suốt hai ngày!
Lâm Mộc hôm nay phải đi làm, dậy thật sớm, rửa mặt xong thì thấy Kẹo Sữa đã biến mất hai ngày lại nằm bò trong cái ổ mới mua cho nó, trông mềm mềm, ngủ rất ngon.
Còn biết đường về!
Lâm Mộc tròn mắt, định lay con chó dậy, tay đưa đến nửa chừng lại rụt lại, lườm con chó ngủ say sưa một lúc lâu.
Con chó ngủ vô cùng yên ổn, hoàn toàn không nhận ra sát khí của Lâm Mộc. Lâm Mộc lườm một lúc thì xì hơi, hậm hực vò đầu con chó một cái.
Có lẽ đây là mùi vị của việc nuôi con trai chăng.
Lâm Mộc già dặn thở dài một hơi, rồi đùng đùng đùng xuống lầu làm thức ăn cho chó.
"Em bé nhân sâm?" Lâm Mộc đẩy chiếc xe máy điện ra khỏi nhà, gọi một tiếng: "Tôi đi làm đây, cơm của Kẹo Sữa tôi hâm trong nồi rồi, nó dậy nhóc giúp tôi cho nó ăn nhé?"
Nghe thấy tiếng trả lời trẻ con từ một góc nào đó, Lâm Mộc chào em bé nhân sâm đang trốn trong sân nhà mình, lái xe máy điện rời khỏi nhà, trên đường đi làm càng nghĩ càng thấy khó chịu trong lòng.
Cậu quyết định tìm Đại Hắc, cũng là chó, hỏi xem Kẹo Sữa đang tính kế gì.
"Chuyện này mà cậu cũng phải hỏi sao?" Đại Hắc có chút ngạc nhiên: "Cậu bị nó xem là lốp dự phòng rồi chứ gì!"
"Cái gì cơ?" Lâm Mộc run lên: "Nuôi chó còn có thể bị xem là lốp dự phòng sao?"
"Con người còn biết không thể để trứng trong một giỏ, chó hoang lại còn có thể khai mở linh trí, nó chọn vài người cùng nuôi nó thì cũng bình thường thôi? Chó bình thường thỉnh thoảng cũng làm vậy mà." Đại Hắc nói: "Nó có thể đang ăn nhờ ở đậu."
Lâm Mộc nghe vậy, ngẩn ra một lúc lâu, mở miệng rồi lại khép lại, cả người héo hon với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
"Vậy tôi có nên nuôi thêm một con chó nữa không." Lâm Mộc nói rất nhỏ.
"Thế thì Kẹo Sữa của cậu có thể sẽ bỏ đi." Đại Hắc dừng lại một chút, rồi nói thêm: "Hoặc nó cũng có thể cắn chết con chó cậu mang về."
Lâm Mộc do dự không quyết.
"Thế này đi." Đại Hắc chợt nảy ra ý kiến: "Chiều nay tôi đi cùng cậu về, nếu nó bỏ đi thì cậu nuôi con mới, còn nếu nó muốn đánh nhau với tôi thì chắc chắn nó không thắng được tôi, lúc đó tôi sẽ nói chuyện với nó, thế nào?"
Lâm Mộc sáng mắt, thấy khả thi.