"Oa, oa, oa, oa! Đừng, đừng ăn tôi!"
Em bé nhân sâm mông trần ngồi trên đất, khóc rất to.
Yến Huyền Cảnh bị làm phiền nhíu mày, vuốt chân lên, tiếng khóc của em bé nhân sâm lập tức tắt ngúm.
Em bé nhân sâm cảm thấy mình thật sự quá đáng thương.
Sắp bị nấu rồi, còn không được khóc lớn.
Em bé nhân sâm thút tha thút thít, dưới ánh mắt của cục lông trắng mềm mại bên cạnh, không dám cử động, cũng không dám gào quá to, rêи ɾỉ khóc hai tiếng, dừng lại nấc hai cái, cẩn thận nhìn Lâm Mộc rồi lại nhìn cục lông đang chắn cửa, rồi lại rêи ɾỉ khóc tiếp.
Mặc dù đã từng chứng kiến Đại Hắc biến hình ngay trước mắt mình, nhưng nhìn lại một củ nhân sâm biến thành một em bé sữa xinh xắn đáng yêu vẫn cảm thấy vô cùng kí©h thí©ɧ.
Lâm Mộc vừa nhìn đã nhận ra chùm quả đỏ rực trên đầu em bé nhân sâm này là gì.
Cậu đặt rau củ trong tay xuống, đi đến bên cạnh em bé nhân sâm đang co rúm lại thút tha thút thít: "Nhóc..."
Em bé nhân sâm nhìn Lâm Mộc đi tới, tiếng nức nở càng thêm thê thảm vài phần.
"Hức hức hức, đừng, đừng ăn tôi..."
Lâm Mộc lúc này mới nhận ra khu vực nhà bếp này không hề tốt chút nào đối với một củ nhân sâm.
"Chúng tôi không ăn nhóc." Lâm Mộc nói.
Em bé nhân sâm chớp chớp mắt nhìn cậu, hít hít mũi: "Thật không?"
Lâm Mộc gật đầu: "Thật."
Em bé nhân sâm lại quay đầu nhìn cục lông mềm mại đang đứng ở cửa, Lâm Mộc ngẩn ra, cũng nghiêng đầu nhìn sang chú chó nhà mình.
Kẹo Sữa từ từ nằm xuống dưới ánh mắt của cả hai, chân trái đặt lên chân phải, tư thế vô cùng trang nghiêm.
"Nó cũng không ăn nhóc." Lâm Mộc thu ánh mắt lại, hỏi: "Sao nhóc lại bị nó tóm được vậy?"
"Tôi... Tôi đến bái sơn đầu." Em bé nhân sâm nức nở lau nước mắt, khuôn mặt béo ú đầy vẻ uất ức: "Lúc trước tôi trốn trong Thanh Yếu Sơn, nhưng gần đây yêu quái qua lại Thanh Yếu Sơn ngày càng nhiều, tôi không còn chỗ trốn, hôm qua thấy ở đây đốt rất nhiều tà ma và quỷ dữ, nên muốn đến tìm nơi nương tựa."
"Thì ra là vậy." Lâm Mộc chợt hiểu ra, nhận ra em bé nhân sâm đang nói đến lúc Triều Mộ đốt lửa.
"Tôi có thể ở lại không?" Em bé nhân sâm nhìn Lâm Mộc đang ngồi xổm trước mặt mình, nói nhỏ: "Tôi, tôi không chiếm chỗ đâu, trong sân... Tôi ra ngoài sân cũng được, tôi, tôi còn có thể giúp cậu chăm sóc những cây cối trong sân nữa, tôi còn biết xới đất và nuôi dưỡng đất, tôi..."
"Tôi rất có ích." Em bé nhân sâm vừa nói lại bắt đầu rêи ɾỉ thút tha thút thít: "Tôi thực sự rất có ích."
"Nhóc đừng khóc mà, có ai đuổi nhóc đi đâu." Lâm Mộc chưa từng dỗ trẻ con, bị tiếng khóc làm cho lúng túng không biết làm sao, đành quay đầu rút một tờ giấy, lau nước mắt cho em bé nhân sâm, đứng dậy và nhanh chóng chuyển đề tài: "Nhóc thích ăn gì không?"
"Tôi không cần ăn gì." Em bé nhân sâm ngơ ngác trả lời xong, mới phản ứng lại Lâm Mộc vừa nói gì, cái thân nhỏ bé lật đật bò dậy từ dưới đất, cũng không thấy mông dính chút bụi nào, kiễng chân nhỏ "chụt" một cái ôm lấy đùi Lâm Mộc, giọng nói trẻ con liên tục hỏi: "Thật không? Tôi có thể ở lại không? Không đuổi tôi đi cũng không ăn tôi sao?"
"Đúng, có thể ở lại, không đuổi nhóc đi, cũng không ăn nhóc." Lâm Mộc đáp.
Em bé nhân sâm ngẩn ra hai giây, bật cười sau cơn khóc, hì hì cười hai tiếng, buông tay đang ôm đùi Lâm Mộc ra, vui vẻ nhảy tưng tưng tại chỗ vài cái, xoa xoa tay: "Vậy tôi giúp cậu trồng hoa nhé!"
Lâm Mộc nhìn em bé nhân sâm, quyết định lát nữa lấy ra mấy cái chậu trống cho nhóc từ từ vọc chơi, quay đầu lấy mấy quả táo trong tủ lạnh ra, ép lấy nước cốt, lọc bỏ bã, rót một ly cho em bé sữa này, tiện thể nói: "Tôi tên là Lâm Mộc."
Tiểu yêu quái dường như ngẩn ra, nhóc cẩn thận ôm cái ly, ngước mắt nhìn Lâm Mộc, thấy lại có vẻ muốn khóc, giọng sữa lại có thêm chút nghẹn ngào, ồm ồm: "Lâm Mộc!"
"Ừm, ừm." Lâm Mộc gật đầu, mỉm cười với nhóc.
"Lâm Mộc!" Bé yêu quái lại gọi một tiếng, cố gắng hít hít mũi, muốn nói gì đó nhưng lại nghẹn lại, có chút bối rối: "Nhưng mà... Tôi không có tên."
"Ây?" Lâm Mộc hơi khựng lại, không ngờ đến điều này.
Nói đi cũng phải nói lại, mấy yêu quái mà cậu biết, ngoài Yến Huyền Cảnh cái tên nghe có vẻ đàng hoàng ra, tên của hai người kia đều khá tùy tiện.
Lão rùa tên là Ngô Quy (giống hệt).
Tên của Đại Hắc là do bà cụ kia đặt cho.
"Vậy nhóc tự đặt một cái đi?" Lâm Mộc nói.
Em bé nhân sâm ôm cái ly, uống một ngụm nước ép, ấp a ấp úng một lúc lâu, hỏi: "Tôi... Tôi có thể theo họ cậu không?"
"Được chứ." Lâm Mộc quay đầu đi rửa rau lúc nhóc đang ấp úng, nghe nhóc nói vậy, lập tức gật đầu.
"Vậy tôi sẽ gọi là Lâm Nhân Sâm!" Em bé nhân sâm dõng dạc nói.
Lâm Mộc ngẩn ra, khẽ ho một tiếng nén cười, mặt nghiêm túc gật đầu: "Được, rất tuyệt."
Em bé nhân sâm cúi đầu hì hì cười hai tiếng, vui vẻ lẩm nhẩm tên mình hai câu, thấy Lâm Mộc đang bận rộn, nhìn quanh từng bước dò dẫm đi về phía cửa.
Yến Huyền Cảnh đang ngồi ở cửa hững hờ liếc nhìn nhóc một cái rồi thu ánh mắt lại, ánh mắt lại rơi vào người Lâm Mộc.
Không phải vì lý do gì khác, mà là mùi hương thoang thoảng của Lâm Mộc luôn khiến anh cảm thấy thư thái cả thể xác lẫn tinh thần, đến nỗi cứ nhìn bán yêu này như vậy, dường như cũng trở thành một chuyện rất dễ chịu.
Yến Huyền Cảnh thực sự tò mò huyết mạch của Lâm Mộc là gì.
Đáng tiếc là trước khi rời khỏi chỗ Ngô Quy, anh đã nói chuyện với con chó yêu kia một chút, phát hiện Lâm Mộc ngay cả huyết mạch của mình là gì cũng không biết, không chỉ không biết huyết mạch của mình, mà trước đó, cậu còn không biết mình là bán yêu.
Yến Huyền Cảnh nghĩ đến cách bài trí trong phòng Lâm Mộc, nhớ đến trên bàn học của Lâm Mộc có một bức ảnh, có lẽ là chụp cùng mẹ cậu, ở một nơi trông giống như núi rừng hoang dã, mẹ cậu vòng tay ôm cổ cậu trai, cười rạng rỡ và chói lòa như một thiếu nữ, còn cậu trai trong ảnh hơi chu môi, vẻ mặt không tình nguyện.
Không có cha.
Yến Huyền Cảnh nhìn Lâm Mộc, biết rằng huyết mạch yêu quái của bán yêu này đến từ người cha không rõ tên tuổi kia.
Khi biết đến sự tồn tại của người đó, anh nhất thời không biết phải bình luận thế nào về người cha đó.
Bỏ rơi vợ con, chưa từng lộ diện đã đành, còn khiến con trai ngay cả chuyện mình là bán yêu cũng không biết.
Nhưng nếu nói người đó vô trách nhiệm thì, muốn che chắn tinh tượng của con mình, lại không phải là một chuyện đơn giản.