Chương 15

Lâm Mộc mang theo một vài dụng cụ nhỏ trong nhà đến văn phòng.

Lúc cậu đến văn phòng thì trời còn sớm, chưa đến giờ làm việc, cả Đại Hắc lẫn vị lão rùa chỉ nghe danh kia đều chưa có mặt.

Lâm Mộc lấy chìa khóa mở cửa, dọn dẹp sơ qua văn phòng một chút, rồi cầm thước dây, kéo một cái ghế băng đến trước cửa sổ bị hỏng, trèo lên ghế đo kích thước cửa sổ.

Cửa sổ văn phòng không phải là loại cửa trượt phổ biến hiện nay, mà là loại cửa mở hơi cũ, phải đẩy ra ngoài, có chốt khóa tay.

Lâm Mộc không biết cách thay kính, nên cậu định thay luôn cả khung cửa sổ... Nhưng trước khi thay, cậu phải đợi hai người kia trong văn phòng đến để bàn bạc đã.

Lâm Mộc ghi lại kích thước cửa sổ vào giấy, rồi ra khỏi cửa, nhìn ngắm vẻ ngoài rách nát của căn nhà này, nghĩ xem nên mua loại cây nào để che chắn một chút thì tốt hơn.

Dù sao thì đây cũng là nơi làm việc, sau này cậu sẽ thường xuyên ra vào, ít nhất cũng phải trông cho dễ chịu.

Chỉ cần Đại Hắc và người kia không ngại, Lâm Mộc nghĩ vấn đề sẽ không lớn.

Cậu băng qua đường, đứng đối diện nhìn văn phòng có vẻ ngoài xập xệ này, rồi lại đi vòng qua con đường khác, liếc nhìn mặt bên kia của văn phòng.

Mặt bên kia của văn phòng cũng khá cũ kỹ, nhưng đối diện với nó là một khu khởi nghiệp đang được xây dựng, chắc chắn quy hoạch đô thị sẽ sớm mở rộng đến khu này.

Lâm Mộc nhìn một lúc lâu, trong lòng cũng đã có chút tính toán, đúng lúc cậu thu ánh mắt lại chuẩn bị rời đi thì trong tầm mắt còn sót lại của cậu, một bóng đen to lớn mơ hồ xuất hiện phía trên tòa nhà cũ kỹ chỉ có một tầng kia.

Lâm Mộc giật mình, vội quay đầu lại, nhưng lại không phát hiện ra gì.

"..."

Lâm Mộc cảm thấy từ khi cậu mở ra cánh cửa thế giới mới, chỉ trong một ngày ngắn ngủi này, cuộc sống và thế giới mà cậu nhìn thấy đã nhanh chóng trở nên kỳ lạ.

Lâm Mộc thắc mắc quay về văn phòng.

Lúc cậu về thì Đại Hắc đã đến rồi, lần này cậu ta không mặc áo sơ mi trắng và quần jean trông có vẻ ngoan ngoãn, mà mặc một bộ áo phông thể thao rộng thùng thình và quần đùi đi biển.

Nghe tiếng mở cửa, Đại Hắc quay đầu lại, có vẻ hơi bất ngờ vì hôm nay Lâm Mộc cũng đến: "Sao cậu đến rồi? Chưa đến giờ nhận việc chính thức mà?"

"Dù sao tôi cũng rảnh, thấy cửa sổ ở đây hỏng rồi, nên tính sửa lại một chút."

Lâm Mộc nói xong, trong lòng vẫn còn rất bận tâm về bóng đen vừa thấy.

Nếu là trước đây, cậu đã cho là hoa mắt hay ảo giác rồi, nhưng liên quan đến cái văn phòng phố này, Lâm Mộc không dễ dàng bỏ qua như vậy.

Cậu suy nghĩ hồi lâu, vẫn quyết định mở lời hỏi Đại Hắc: "Lúc nãy tôi đi dạo, thấy phía trên lầu mình có một bóng đen rất lớn, nhìn kỹ lại thì không thấy nữa."

"À? Cậu nói lầu hai của mình à?" Đại Hắc tùy tiện chỉ vào cánh cửa ở góc phía nam văn phòng: "Lầu hai là phòng lưu trữ tài liệu giấy, đi từ đó lên."

Lâm Mộc ngẩn ra một lúc lâu: "Mình có lầu hai ư?"

"Có chứ." Đại Hắc gật đầu, giải thích: "Người thường không thấy được đâu."

Lâm Mộc lẩm bẩm: "Tôi cũng không thấy."

"Vì cậu mới nhận ra mình không phải là người hoàn toàn thôi mà." Đại Hắc vừa nói, vừa xoay nửa vòng trên ghế, đối mặt với Lâm Mộc: "Cũng giống như tôi trước đây không nhận ra mình đã khai mở linh trí vậy, không có nhận thức rằng mình là đặc biệt, thì rất nhiều thứ cậu sẽ không thấy được."

"Chủ nghĩa duy tâm." Lâm Mộc nói.

Đại Hắc nghiêm túc gật đầu: "Đúng rồi, chính là cái kiểu... Tôi tư duy nên tôi tồn tại? Chính là khi cậu nhận thức được mình là một bán yêu rồi, cậu sẽ thấy một số thứ mà trước đây cậu tự coi mình là con người nên không thấy được, bây giờ cậu biết chúng ta có lầu hai rồi, vài ngày nữa cậu sẽ có thể nhìn rõ hoàn toàn hình dáng của lầu hai đó."

Mà một khi đã nhìn thấy được, thì tất nhiên sẽ có tiếp xúc, rồi dần dần sẽ hoàn toàn bước vào một thế giới khác.

"Ồ, được rồi." Lâm Mộc gật đầu, chỉ vào cửa sổ: "Cửa sổ này có cần thay không?"

"Tôi và lão rùa không có yêu cầu gì về chỗ này, nếu cậu thấy khó chịu thì cứ thay đi." Đại Hắc vừa dứt lời, cả hai người trong phòng đều nghe thấy tiếng gõ cửa.

Lâm Mộc đứng dậy mở cửa, ngoài cửa là một đôi nam nữ trẻ tuổi và một cô bé.

Trông giống như một gia đình ba người.

Lâm Mộc ngẩn ra: "Chào mọi người?"

"Chào cậu." Người đàn ông trẻ tuổi gật đầu: "Chúng tôi đến làm thủ tục nhập hộ khẩu."

Lâm Mộc nghe vậy gật đầu tránh đường.

Đại Hắc ở bên trong đã nghe thấy cuộc trò chuyện của họ, nhanh nhẹn mở máy tính, gọi họ vào.

Lâm Mộc nghĩ một lát, vẫn không đi mua cửa sổ ngay, mà đóng cửa quay lại văn phòng, chuẩn bị xem thử quy trình làm việc ở đây.

Đối tượng phục vụ của văn phòng phố này chỉ có yêu quái.

Chủ yếu là những yêu quái muốn sống trong thế giới loài người, cấp cho họ hộ tịch, tiến hành quản lý, ngăn chặn họ làm điều xấu trong thế giới loài người.

Còn những yêu quái đã thành tinh mà không đến đăng ký, tất cả đều được coi là người không có hộ khẩu, nếu gặp phải thì phải nhắc nhở và đưa về đăng ký, nếu chống đối thì đánh một trận rồi bắt về đăng ký, còn những kẻ đã gây chuyện thì trực tiếp gϊếŧ tại chỗ.