Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Văn Phòng Khu Phố Phi Nhân Loại

Chương 1

Chương Tiếp »
Trời tháng sáu sáng sớm.

Lúc rạng đông còn lờ mờ, một chiếc xe tải nhỏ chầm chậm đi vào thôn Thanh Yếu ở ngoại ô thành phố A, kêu "khục khục" dừng lại trước sân một ngôi nhà nhỏ.

Ngôi nhà này được xây rất đẹp, trong sân trồng rất nhiều chậu cây xanh, được chăm sóc cẩn thận, trông tươi tốt đầy sức sống.

Sân không có tường rào lớn, chỉ dựng một hàng rào tre mang tính tượng trưng, cao đến thắt lưng người lớn, những sợi dây leo xanh mướt bò khắp hàng rào tre, cả khu vườn tràn ngập sức sống bừng bừng.

Bác tài xế là một người đàn ông trung niên, tóc đã lấm tấm bạc, mặt đầy những nếp nhăn vì mưa gió.

Bác xuống xe, nhìn hàng rào tre đẹp đẽ với đầy hoa nở trên dây leo, nhưng lại đứng từ xa, chẳng có chút hứng thú nào để đến gần.

Bác biết rõ, hàng rào tre trông vô hại và xinh đẹp thế thôi, nhưng thực ra bên dưới lớp dây leo là toàn những chiếc đinh sắt và gai tre được mài nhọn hoắt.

Bất cứ ai muốn trèo vào mà không được phép, từ tay đến hông sẽ bị cào rách một mảng da thịt.

Trong sân còn lắp không biết bao nhiêu máy quay giám sát, không có góc chết nào, hoàn toàn không sợ có kẻ trộm.

Bác tài đi đến cửa, đàng hoàng nhấn chuông.

Nghe tiếng chuông, Lâm Mộc mở cửa sổ đáp lại, vội vàng lau vệt dầu trên tay rồi chạy xuống nhà.

Lâm Mộc xuống mở cửa, nụ cười trên gương mặt cậu tươi tắn như những loài cây trong vườn, khóe miệng còn có hai lúm đồng tiền xinh xinh: "Chào buổi sáng bác Đức."

"Chào cháu Lâm nhé." Bác Đức gật đầu, bước vào sân.

"Bữa sáng đang được hâm trong nồi, bánh bao nhân thịt lớn lắm, bác vào ăn trước đi." Lâm Mộc nói, rồi lấy một viên gạch chặn cửa hàng rào tre, quay người đi khiêng mấy chậu cây trong vườn.

Bác Đức vào bếp, mở nắp l*иg hấp trên bếp, thấy bên trong có sáu cái bánh bao nhân thịt trắng phau, mỗi cái to bằng bàn tay, bên cạnh còn hai bát tàu hũ nóng.

Theo lệ cũ, bốn cái là của bác Đức, hai cái của Lâm Mộc vì cậu ăn ít.

Bác Đức lấy bát đựng bánh bao, bưng bát tàu hũ ra ngồi trên bậc cửa, vừa ăn vừa nhìn Lâm Mộc đang khiêng chậu cây trong sân.

Lâm Mộc chăm sóc hoa cỏ rất giỏi, những chậu cây cảnh trong vườn của cậu được trồng rất đẹp và ngăn nắp, tất cả đều đã được chăm sóc sẵn sàng để cung cấp cho các khách sạn lớn và cơ quan ở thành phố A.

Còn bác Đức thì phụ trách việc vận chuyển. Bác và Lâm Mộc đã hợp tác được vài năm, thỉnh thoảng gián đoạn một chút.

Bác luôn tiếc cho Lâm Mộc vì cậu chỉ là người làm ăn cá thể, sản lượng và giá cả dù có cố gắng đến đâu cũng không thể tăng cao được.

Bác Đức vốn chất phác nghĩ rằng, có cơ hội kiếm tiền này, dẫn cả làng cùng làm thì cũng tốt, sản lượng và tiền đều có thể tăng lên.

Nhưng suy nghĩ này thường vụt đến rồi vụt đi, bác xoa đầu là lại quên.

Đừng thấy Lâm Mộc trông hiền lành thư sinh, cười lên còn có thể làm xiêu lòng nhiều cô gái nhỏ, nhưng thực tế, cậu là kẻ có tiếng là đầu gấu ở thôn Thanh Yếu.

Cái từ "đầu gấu" cũng không hẳn đúng, nhưng đúng là không ai dám chọc cậu.

Lâm Mộc và người mẹ đã mất sớm của cậu là dân từ nơi khác chuyển đến.

Ở nông thôn mà, ít nhiều cũng có sự bài xích người lạ, thêm việc mẹ cậu lại là góa phụ, ai cũng có thể bắt nạt một chút.

Lúc mới đến, Lâm Mộc còn là một đứa nhỏ, mẹ cậu là người hiền lành, dễ gần nên ở một nơi "hiền quá bị bắt nạt" như thế này, bà đã chịu không ít thiệt thòi.

Vài năm sau, Lâm Mộc đi học và lớn hơn. Vốn dĩ là một cậu bé hiền lành dễ gần, thậm chí có chút nhút nhát như mẹ, không biết học ở đâu ra một bộ dáng mắng chửi, vung chổi và gạch, miệng lầm bầm rồi đuổi một lão ăn vạ đến nhà cậu ra ngoài, suýt nữa làm lão ta sứt đầu mẻ trán.

Một người đàn ông ba mươi mấy tuổi, lại không thể đánh thắng một đứa trẻ tám tuổi, nói ra chẳng ai tin.

Kết quả, không lâu sau, dân làng phát hiện Lâm Mộc thực sự có sức mạnh bẩm sinh.
Chương Tiếp »