Thế giới 1 - Chương 6

Những từ ngữ như rực rỡ, tuyệt diễm... đều khó lòng hình dung cảm giác kinh diễm mà đôi mắt ấy mang lại cho người đối diện.

Thật sự quá mức kiều diễm.

Nhưng lại không chỉ dừng ở sự kiều diễm.

Hắn vô cùng muốn có được sự chú ý của thiếu nữ.

“Ta là Cố Kim Ương của Phủ Thừa Tướng, ta... thần nữ bái kiến Bệ hạ!” Rõ ràng thiếu nữ đã bị kinh hãi, giọng nói có chút lắp bắp, đôi mắt cũng chớp rất nhanh, toát ra sự luống cuống không biết phải làm sao.

Thịnh Trường Tự hỏi: “Tại sao ngươi lại ở đây?”

“Thần nữ ra ngoài hóng gió... không cẩn thận liền lạc đường.”

Cố Kim Ương muốn khóc nhưng khóc không ra nước mắt, cô không phải thực sự lạc đường, nhưng cô cũng không hề muốn nhìn thấy cảnh tượng này nha!

Ban đầu, cô định nhân lúc Thịnh Trường Tự đi về hướng đã định sẵn trong cốt truyện, sau đó bước lên trước một bước để tình cờ gặp hắn!

“Vậy à?” Thanh kiếm vốn định chém cổ thiếu nữ nay đã đặt ở bên cạnh cổ cô: “Chỉ là lạc đường, không còn mục đích nào khác?”

Cố Kim Ương vội vàng nói: “Không còn nữa!”

Thịnh Trường Tự ra hiệu bằng ánh mắt, ám vệ lập tức buông Cố Kim Ương ra, nhưng hắn thì vẫn chưa thu thanh kiếm lại.

“Vừa rồi ngươi đã nghe thấy những gì?”

“Thần nữ vừa mới tới đây thôi.” Cố Kim Ương đột nhiên quỳ xuống: “Xin Bệ hạ tha tội.”

Theo động tác quỳ xuống của cô, ngọc bội bên hông va chạm vào mặt đất, phát ra âm thanh trong trẻo.

Thịnh Trường Tự đưa mắt nhìn sang, rồi khẽ sững lại.

Chính tay hắn đã tặng miếng ngọc bội đó, nên hắn đương nhiên có thể nhận ra.

Thiếu nữ này chính là tiểu cô nương năm xưa sao?

Thịnh Trường Tự thu kiếm lại: “Đứng dậy đi, chuyện hôm nay không được tiết lộ nửa lời với bất kỳ ai.”

“Vâng, tạ ơn Bệ hạ tha thứ.”

Cố Kim Ương thở phào nhẹ nhõm, xem ra nam chính sẽ không gϊếŧ cô, mà sẽ giữ cô lại làm lá chắn, rồi sau này mới xử lý.

“Lôi những kẻ này xuống xử lý đi.” Thịnh Trường Tự lạnh lùng ra lệnh.

“Tuân lệnh.” Vài ám vệ từ chỗ tối nhảy ra, mang tất cả những người nằm dưới đất đi.

Nhưng thi thể chất đống trên mặt đất vẫn còn đó.

Cố Kim Ương còn không dám thở mạnh, khúm núm cúi gằm mặt xuống.

Thịnh Trường Tự đi được vài bước, phát hiện cô vẫn đứng nguyên tại chỗ, bèn nhàn nhạt nói: “Lại đây.”

Cố Kim Ương nhìn quanh, tốt rồi, chỉ còn lại một mình cô.

Cô đi theo hắn.

Hai người cùng đi về phía yến tiệc.

Chẳng bao lâu, Cố Kim Ương phát hiện ống kính lại hướng về phía cô.

[??? Ương Ương đã gặp nam chính rồi sao!]

[Tôi điên mất thôi! Tôi bắt đầu căng thẳng rồi!]

[Nam chính có chú ý đến ngọc bội không vậy! Hỏi mau đi! Làm tôi sốt ruột chết mất!]