Rốt cuộc, nữ phụ vì bị nam chính khinh rẻ mà chết thảm dưới mưa tên.
Tình tiết này nói lên rằng dẫu Ương Ương có biến thành kẻ mạo nhận công cứu mạng thì phần lớn vẫn chưa đến mức mất mạng ngay.
Nhưng cũng đủ để thấy nam chính tàn nhẫn đến thế nào.
Cố Kim Ương tự nhủ bản thân phải vững lòng, chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ trước khi bị nam chính gϊếŧ là được!
Nghĩ vậy, Ương Ương rốt cuộc cũng thả lỏng đôi chút, đợi khi góc nhìn của người đọc tạm rời khỏi mình thì đứng dậy, khẽ nói với Thừa tướng và phu nhân mấy tiếng rồi rời đại điện.
...
“A!”
Tiếng kêu thảm thiết vang lên thê lương, hết đợt này đến đợt khác.
Trên lối nhỏ, một hàng thái giám quỳ rạp run lẩy bẩy, mà lúc này hơn nửa trong số họ đã nằm bất động.
Một nam nhân khoác long bào vàng thẫm với diện mạo lạnh lùng mà sắc lẹm, hơi thở u ám đứng trước mặt bọn họ.
Trong tay hắn là trường kiếm, đầu mũi vẫn còn nhỏ giọt máu đỏ.
“Nói đi.” Thịnh Trường Tự lạnh giọng.
“Bệ hạ! Nô tài thật sự không biết gì hết! Tin tức không phải do nô tài tiết lộ, mà là...”
Hắn ta còn chưa nói dứt thì mũi kiếm đã xuyên thẳng qua yết hầu.
“Bịch.” Hắn ta mở to mắt vì kinh hãi rồi ngã gục xuống đất.
“Tiếp đi.”
Tên thái giám kế đó sụp đổ mà quỳ rạp, nhưng dù cố mấy cũng chẳng thốt nổi thành lời.
Nam nhân trước mắt chẳng khác nào ác quỷ cả. Hắn chỉ cho bọn họ đúng một câu để biện giải, nhưng có một câu thì nói được gì đây?
“Bệ... Bệ hạ, nô...”
Thịnh Trường Tự bỗng quay phắt đầu: “Bước ra đây!”
Không gian bỗng chốc lặng như tờ.
Ngay sau đó, một bóng đen lôi ai đó ra, hiện thân giữa lối nhỏ.
Sát ý lóe lên trong mắt Thịnh Trường Tự, hắn nhấc kiếm bước tới.
Kẻ bị ám vệ bắt giữ là một thiếu nữ mặc váy vàng nhạt, nhìn y phục và trang sức thì hẳn là tiểu thư nhà một vị đại thần.
“Ngươi là ai?” Giọng Thịnh Trường Tự lạnh như băng, mũi kiếm đã ánh lên hàn quang.
Bất kể là ai, chuyện hôm nay rất hệ trọng, hắn tuyệt đối không thể để đối phương rời đi được.
Kiếm đâm thẳng tới!
“Thần... Thần là...” Thiếu nữ ngẩng mặt lên.
Trường kiếm của Thịnh Trường Tự bỗng khựng lại.
Sắc mặt hắn không đổi mà nhịp tim lại như chậm đi một nhịp.
Thiếu nữ sở hữu gương mặt mỹ nhân tiêu chuẩn, ngũ quan tinh xảo không chê chỗ nào nhưng Thịnh Trường Tự đã nhìn quen cái đẹp rồi, dung mạo đối với hắn vốn chỉ là thứ lướt qua là quên.
Điều thực sự khiến hắn khựng lại chính là đôi mắt của thiếu nữ ấy.
Hàng mi cong dày như chiếc quạt lông, dưới đó là đồng tử sáng trong, không phải thứ trong vắt thuần khiết mà lại phô bày một vẻ mỹ cảm khó tả.