Thế giới 1 - Chương 3

“Tỷ tỷ, tỷ sao vậy?”

Nghe giọng nói mềm mại kia, đáy lòng Cố Nhan cũng dần mềm nhũn.

Ương Ương chẳng hỏi han chi tiết mà đã sẵn sàng giúp đỡ...

Có lẽ mọi người đã thay đổi nhưng Ương Ương vẫn như xưa, vẫn là muội muội ngoan ngoãn biết nghe lời năm nào.

Dù đã mười một năm xa cách, từ ngày nàng ấy trở về, Ương Ương vẫn luôn là người đối xử thân thiết với nàng ấy nhất.

Hiện tại trong phủ Thừa tướng, nếu nói nàng ấy còn có thể đặt chút kỳ vọng vào ai thì đó chỉ có Ương Ương mà thôi!

“Vậy làm phiền muội rồi, Ương Ương, chuyện này rất quan trọng với ta.” Cố Nhan nâng ngọc bội lên.

Cố Kim Ương cũng nghiêm túc đón lấy: “Muội đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ giúp tỷ!”

Cố Nhan bị chọc cười, gương mặt tái nhợt thoáng ánh lên chút sức sống.

Ngay lúc đó, trước mắt Cố Kim Ương lại hiện ra một giao diện, từng dòng bình luận của độc giả ùa đến:

[Hu hu, Ương Ương tốt bụng quá.]

[Đúng vậy, hình như chỉ có Ương Ương mới chân thành với nữ chính, đáng tiếc là Ương Ương không biết sự đen tối trong phủ, phủ Thừa tướng này thật đáng chết.]

[Đáng yêu quá Ương Ương! Cho Ương Ương một tim nè!]

“Đây là gì vậy?”

[Đây là khu bình luận trực tiếp, ký chủ có thể thấy được phản ứng của độc giả.]

Hệ thống trả lời.

Cố Kim Ương mong chờ nhìn một lúc lâu nhưng chẳng thấy lấy một lời chê trách gì.

Nhưng quan trọng là đâu cần ai khen ngợi, cái Ương Ương cần là giá trị phẫn nộ cơ mà!

Sau khi Cố Nhan rời đi, Cố Kim Ương vẫn trầm tư suy nghĩ. Ngọc bội trong tay bị vô thức cọ qua cọ lại.

Đột nhiên, trong đầu Ương Ương lóe sáng, mới cúi đầu nhìn chằm chằm vào miếng ngọc.

Miếng ngọc này chính là hy vọng duy nhất của nữ chính.

Nếu như... Cố Kim Ương lấy hết công lao cứu Hoàng đế, cũng là nam chính mà nữ chính từng làm thì sao?

Chắc độc giả sẽ tức điên lên nhỉ?

Nhưng làm thế nào để “ngây thơ lương thiện” mà vẫn giành lấy công lao này, e rằng phải dựa vào nhân vật nam chính thôi.

Nam chính của quyển sách này là Thịnh Trường Tự, lạnh lẽo âm u, thủ đoạn tàn nhẫn, gϊếŧ người như ma, là kẻ đã từng dùng mọi thủ đoạn ghê tởm nhất để đoạt lấy ngai vàng.

Trong kinh thành hầu như không có tiểu thư nào dám gả cho hắn, thậm chí ở cạnh hắn còn không chịu nổi!

Nếu hắn phát hiện ngọc bội trên người Cố Kim Ương thì sao?

Vì bảo vệ tỷ tỷ, Ương Ương mới nói dối rằng ngọc bội vốn là của mình thì cũng là điều dễ hiểu thôi!

Cố Kim Ương chờ mong hỏi hệ thống: “Hệ thống thấy cốt truyện này thế nào? Chỉ cần độc giả không biết lý do thật sự vì sao tôi giả làm chủ nhân ngọc bội thì tôi vẫn giữ được sự ngây thơ lương thiện, đồng thời chọc tức được bọn họ đúng không?”