Thế giới 1 - Chương 2

[Nhân vật của ký chủ là: Ngây thơ lương thiện.]

“?”

Ngây thơ lương thiện?

Đội cái thiết lập nhân vật này rồi đi thu thập giá trị phẫn nộ thì chẳng phải là nghịch lý sao?

[Chúc ký chủ thuận lợi.]

Cố Kim Ương ngây ngốc mất một hồi lâu.

Không ngờ ngay nhiệm vụ đầu tiên đã khó thế này rồi.

Trước mắt Kim Ương xuất hiện một bảng giao diện, trên đó hiện: [Giá trị phẫn nộ: 0%.]

Khi Kim Ương còn đang đau đầu suy nghĩ thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ: “Nhị tiểu thư, đại tiểu thư tới.”

Nữ chính tới rồi!

Cuối cùng cũng được tiếp xúc trực tiếp với nhân vật trong tiểu thuyết rồi!

Cố Kim Ương thoáng căng thẳng nhưng đã nhanh chóng điều chỉnh lại nét mặt, khẽ nói: “Mời tỷ tỷ vào.”

Cửa phòng được đẩy ra, một thiếu nữ mặc thanh y giản dị bước nhanh vào. Dung mạo của nàng ấy vô cùng xuất chúng, chẳng cần son phấn cũng toát ra vẻ đẹp thanh khiết và thoát tục.

Nhưng y phục trên người nàng ấy trông thế nào cũng chẳng giống y phục của một tiểu thư phủ Thừa tướng.

“Ương Ương...” Trông Cố Nhan có vẻ hơi ngượng ngùng, khẽ rũ mắt xuống: “Ta muốn nhờ muội giúp một chuyện.”

Cố Kim Ương lập tức bước lên, mỉm cười: “Tỷ tỷ, giữa chúng ta mà còn cần nói đến từ nhờ vả nữa sao?”

Cố Nhan ngẩng đầu lên, bắt gặp đôi mắt hạnh cong cong của muội muội, ánh sáng rực rỡ long lanh như chứa đầy niềm vui khi nàng ấy đến tìm.

Ngoài dự đoán của Cố Nhan, so với trước kia, cảm giác thân cận nay còn rõ rệt hơn nhiều.

“Các ngươi lui xuống đi, nhớ đóng cửa lại nhé.” Cố Kim Ương dặn dò.

“Vâng.” Đám nha hoàn vội vàng rời đi.

“Tỷ tỷ à, tỷ ngồi xuống nói chuyện đi.” Cố Kim Ương kéo tay nữ chính, cùng nàng ấy ngồi trước bàn.

“Ương Ương, ngày mai trong cung tổ chức yến tiệc, chắc chắn là cha sẽ không đưa ta theo.” Nói rồi Cố Nhan lấy một miếng ngọc bội từ trong tay áo ra: “Muội có thể... đeo nó thay ta được không?”

“Hả?” Cố Kim Ương giả vờ nghi hoặc.

Cố Nhan không ngu ngốc đến mức nói thẳng bí mật giữa nàng ấy và Hoàng đế, chỉ cúi đầu khẽ dặn: “Nếu có ai hỏi thì muội chỉ cần nói ngọc bội này vốn thuộc về ta, được chứ?”

“Tỷ tỷ, chỉ chút chuyện nhỏ này thôi mà, tất nhiên là được rồi!” Cố Kim Ương không cần biết nguyên do cũng lập tức đồng ý.

Cố Nhan hơi sững ra.

“Muội sẽ đeo ở nơi dễ thấy nhất! Chút nữa muội sẽ nhờ Cẩm Trúc chọn cho muội một bộ y phục thật hợp để phối cùng miếng ngọc bội này!”

Cố Kim Ương vừa nói vừa đưa tay ra đón lấy ngọc bội nhưng Cố Nhan vô thức rụt lại.

Đây chính là chiếc phao cứu mạng duy nhất của nàng ấy lúc này...