Chương 22

"Em còn cướp đi nụ hôn đầu của tôi."

Thẩm Thính Lan sặc một tiếng, lập tức ho sù sụ.

"Hả?"

"Là thật đấy! Em đừng có không tin!" Lanci vội vàng vỗ lưng cho cậu.

Thẩm Thính Lan ho đến mức mặt ửng hồng, vệt hồng trên làn da trắng như sứ của cậu vô cùng nổi bật. Lanci chỉ liếc nhìn một cái rồi vội dời mắt đi như bị bỏng.

"Nói, nói thế nào nhỉ" Lanci nói chuyện có chút lắp bắp thiếu tự nhiên. Hắn ho nhẹ một tiếng. "Lúc đó tôi mới 18 tuổi, vừa mới thành niên chưa được bao lâu."

"Em không thể mất trí nhớ rồi quỵt nợ được."

Thẩm Thính Lan: "..."

Đúng là có chuyện như vậy. Nụ hôn đầu cũng không sai. Hơn nữa không chỉ của Lanci, mà còn là của cả Thẩm Thính Lan.

Nhưng tình huống hoàn toàn không phải như vậy!

Tại sao hắn lại nói một cách mập mờ thế chứ?

Đó là vào năm thứ hai của Thẩm Thính Lan ở thế giới phế thổ. Lanci, người nhỏ tuổi nhất trong đội, cuối cùng cũng tròn 18. Liên Bang hoàn toàn thoát khỏi tội danh "sử dụng lao động trẻ em". Tiểu đội bốn người của họ cũng dần tạo được danh tiếng trong số các tổ đội thi hành nhiệm vụ, trở thành đội ngũ tuyến một có khả năng nhất đạt được thành tựu "toàn viên trở thành chấp hành quan" năm đó.

Trong một lần làm nhiệm vụ, Thẩm Thính Lan và Lanci đã đυ.ng phải một loại ô nhiễm khá khó nhằn. Đó là một nguồn ô nhiễm cấp ba, bản thân nó đã cực kỳ nguy hiểm lại thêm năng lực độc đáo khiến cho độ khó của việc dọn dẹp tăng lên gấp bội.

Nguồn ô nhiễm đó có thể trực tiếp khống chế hành động của con người. Một khi tinh thần lực bị suy giảm do ảnh hưởng của ô nhiễm, rất dễ dàng bị nó khống chế. Tình trạng này không giống với biến dị giả đã hoàn toàn mất đi lý trí, người bị khống chế thực ra vẫn còn tỉnh táo.

Biến dị giả đã không thể được coi là con người, họ không có lý trí, không có nhân tính, và sẽ tấn công con người. Nhưng đối phó với họ lại rất dễ, cứ coi như quái vật mà xử lý là được. Còn những người bị khống chế này thì khác, họ vẫn là con người.

Cho nên không thể gϊếŧ, cũng không thể làm bị thương. Dù sao thì, bị thương trong khu ô nhiễm cũng chẳng khác gì bị gϊếŧ.

Thẩm Thính Lan và Lanci đã rơi vào thế khó xử như vậy. Những chấp hành viên được phái đến từ các chiến khu khác đều bị nguồn ô nhiễm khống chế do tinh thần lực suy giảm, và đang vây lấy hai người họ.

Thẩm Thính Lan đã thử đánh ngất những người đó, nhưng vô dụng. Nguồn ô nhiễm khống chế hành động chứ không phải ý thức. Cho dù có trói họ lại, họ cũng sẽ dùng sức mạnh được tăng cường để giãy thoát khỏi dây thừng.

Cứ giằng co như vậy, người chịu thiệt vẫn là hai người họ.

Đúng lúc đó, Lanci đã đẩy Thẩm Thính Lan ra khỏi vòng vây, một mình cầm chân tất cả các chấp hành viên, bảo cậu đi tìm và xử lý nguồn ô nhiễm trước. Chỉ cần tìm ra và tiêu diệt nó, những người bị khống chế này sẽ dừng lại.

Nhưng nguồn ô nhiễm đó lại quá giỏi ẩn nấp. Thẩm Thính Lan đã phải dùng tốc độ nhanh nhất đời mình, nhưng cũng mất gần mười mấy phút mới tìm ra và xử lý được nó, rồi vội vàng quay lại tìm Lanci.

Tuy nói Lanci rất mạnh, nhưng những người có thể trở thành chấp hành viên thì tố chất thể lực cũng không phải dạng vừa. Huống hồ Lanci lại không thể dễ dàng đánh trả, hành động bị hạn chế rất nhiều.

Trong lúc Thẩm Thính Lan đang vật lộn với nguồn ô nhiễm, Lanci đã dời chiến trường xuống dưới nước.

Từ khi nguồn ô nhiễm xuất hiện, rất ít người còn biết bơi. Dù sao thì phần lớn nguồn nước đều nằm trong khu ô nhiễm, nước sạch vô cùng quý giá, người thường không có cơ hội tiêu xài, nói gì đến việc xây một cái bể bơi.

Nhưng Lanci thì khác. Gia tộc của hắn là một quý tộc lớn có uy tín trong Hội đồng Quản trị Liên Bang. Hắn là một thiếu gia nổi loạn muốn trải nghiệm khổ cực của thế gian nên mới trở thành chấp hành viên. Vì vậy, hắn đã học bơi từ nhỏ và bơi rất giỏi.

Sau khi dời xuống nước, hành động của những chấp hành viên kia quả nhiên chậm đi không ít. Lanci đã thành công kéo dài thời gian. Sau khi nguồn ô nhiễm bị Thẩm Thính Lan dọn dẹp, những người bị khống chế liền bất tỉnh.

Lanci lần lượt kéo từng người từng người lên khỏi mặt nước. Hắn vốn đã cạn kiệt thể lực nghiêm trọng, trong quá trình cứu người lại sặc thêm vài ngụm nước. Sau khi thành công kéo được người cuối cùng lên bờ, hắn liền kiệt sức ngất đi.

Lúc Thẩm Thính Lan tìm thấy hắn, trạng thái của hắn cực kỳ tồi tệ: Mặt mày tái xanh, môi trắng bệch, mái tóc vàng luôn ngạo nghễ giờ ướt sũng bết vào mặt, cả người trông xơ xác đi vài phần.

Thẩm Thính Lan gần như đã dùng hết tất cả các biện pháp sơ cứu mà mình biết lên người Lanci, nhưng nhịp thở và mạch đập của hắn vẫn vô cùng yếu ớt. Cuối cùng, Thẩm Thính Lan cúi người xuống, môi kề môi bắt đầu hô hấp nhân tạo cho hắn.

Lanci lúc này toàn thân lạnh ngắt, đôi môi cũng vô cùng lạnh lẽo, trong hoàn cảnh này hoàn toàn không có chút không khí lãng mạn nào.

Thẩm Thính Lan thổi ngạt cho hắn vài lần, xen kẽ với việc ấn ngực, không ngừng lặp đi lặp lại hai động tác.

"Khụ khụ khụ!"

Lanci cuối cùng cũng tỉnh lại, ho khan không ngừng.

Tảng đá đè nặng trong lòng Thẩm Thính Lan đột nhiên rơi xuống, cậu lập tức thở phào nhẹ nhõm. Cơ thể vốn đang căng cứng lập tức mềm nhũn, cậu kiệt sức ngồi phịch xuống đất thở hổn hển. Mái tóc vì dính nước từ người Lanci cũng trở nên ướŧ áŧ bết dính vào má, đuôi tóc còn đang nhỏ nước, trông có phần lộn xộn, nhưng lại vô cùng quyến rũ.