Đế quốc vốn không có công cụ và kinh nghiệm để đối phó với nguồn ô nhiễm. Lần này xem ra cũng là do Liên Bang đến cứu viện. Thẩm Thính Lan đoán, có lẽ sau khi hai thế giới chồng lên nhau, Liên Bang đã phát hiện tín hiệu ra nguồn ô nhiễm của đế quốc trên máy dò, nên mới đến đây.
Như vậy, những kẻ cầm quyền của đế quốc thực ra chẳng có tiếng nói gì cả. Trước khi cội nguồn ô nhiễm vẫn chưa biến mất, họ căn bản không có năng lực để cò kè mặc cả với Liên Bang. Cho nên kết quả không lâu sau có lẽ sẽ là: Liên Bang chỉ đạo những người sống sót rút lui khỏi đế quốc, rồi phân bổ họ vào các thành phố ngầm lớn.
Đối với đế quốc, đây là sự xuất hiện đột ngột của một thế giới khác. Nhưng đối với Liên Bang, đây có lẽ chỉ là một vùng đất chưa từng được khám phá, một vùng đất trong mơ không có nguồn ô nhiễm, và người ở đây có nhận thức riêng của họ.
Đế quốc không giúp gì được cho cậu. Một khi cậu nói ra chuyện liên quan đến hệ thống, và thừa nhận mình xuyên không từ một thế giới khác đến, khả năng cao là sẽ bị Liên Bang bắt giam để theo dõi, hoàn toàn mất đi tự do.
Dù sao thì, mỗi một quan chấp hành đều vừa mạnh mẽ vừa vô cùng nguy hiểm.
Thẩm Thính Lan do dự một lúc, rồi nhắm mắt lại, như thể đã hạ quyết tâm cắn răng nói:
"Tôi không rõ... Tôi không nhớ gì cả."
Cơ thể Lanci đang ôm cậu lập tức cứng đờ.
Lanci buông Thẩm Thính Lan ra, hai tay nắm lấy vai cậu, muốn dùng sức nhưng lại sợ làm cậu đau, chỉ có thể khẽ đặt lên. Cặp mắt xanh lam của hắn nhìn chằm chằm vào mắt Thẩm Thính Lan, như muốn nhìn thẳng vào tận đáy lòng.
"Là em không nhớ chuyện xảy ra trong bảy năm qua, hay là..."
Lanci nghẹn lại, câu nói tiếp theo không tài nào thốt ra được.
[Hay là tất cả đều không nhớ, cũng không nhớ cả tôi..]
"Không nhớ gì cả." Lời nói của Thẩm Thính Lan như thanh kiếm treo trên đầu hắn cuối cùng cũng rơi xuống.
Hắn khựng lại, hơi thở nghẹn trong lòng ngực.
"Anh có quen tôi không?" Thẩm Thính Lan tiếp tục. "Tôi vừa mới tỉnh dậy đầu óc còn hơi mơ màng, quên chưa cảm ơn anh. Cảm ơn anh ngày đó đã cứu tôi."
Lanci căng mặt, buông tay đang đặt trên vai Thẩm Thính Lan cũng chậm rãi ra.
"Anh tên là gì?"
Lanci lùi lại một bước, ánh mắt tràn đầy tổn thương, trên mặt lộ ra vẻ đau khổ. Nhìn hắn như vậy, trong lòng Thẩm Thính Lan cũng có chút không thoải mái.
Giả vờ mất trí nhớ đúng là có thể giải quyết được tình thế khó khăn trước mắt, nhưng đối với những người quen cũ của cậu, đó cũng là một đả kích không nhỏ. Thế nhưng Thẩm Thính Lan không có lựa chọn nào khác.
Cậu cắn chặt răng, tiếp tục nói:
"Xin tự giới thiệu, tôi tên là Thẩm Thính Lan. Thính trong lắng nghe, Lan trong gợn sóng."
Lanci đứng yên tại chỗ không nói một lời, như một bức tượng điêu khắc. Trông hắn như vừa phải chịu một đả kích nặng nề, bất cứ ai nhìn vào cũng sẽ biết hắn đang đau khổ đến nhường nào.
Thẩm Thính Lan nói không nhớ hắn. Còn cảm ơn hắn.
Tim như bị ai đó bóp nghẹt, đau đớn, khiến hắn có chút khó thở. Lanci cảm thấy sắc mặt mình lúc này chắc hẳn rất khó coi, không biết có dọa Thẩm Thính Lan không. Nghĩ đến đây, hắn cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở.
Dù sao thì hắn cũng đã là Thủ tịch Chấp hành quan, việc nhanh chóng điều chỉnh trạng thái bản thân cũng không khó.
Thẩm Thính Lan không nhớ gì cả... nhưng không sao. Chỉ cần cậu trở về thì thế nào cũng được. Những chuyện khác đều không quan trọng, không phải sao?
Lanci dùng tốc độ nhanh nhất để tự dỗ dành mình, rồi mĩn cười nói:
"Tôi biết rồi, Thẩm Thính Lan, một cái tên rất hay."
"Em không nhớ cũng không sao, không nghĩ ra cũng không sao. Tôi có thể từ từ kể lại cho em nghe."
Lanci bước tới, dìu Thẩm Thính Lan đến mép giường ngồi xuống.
"Tôi là Lanci Karl, hiện tại là Thủ tịch Chấp hành quan của chiến khu phía Bắc, cũng là... đồng đội trước đây của em."
Thẩm Thính Lan giả vờ ngây thơ, gật đầu.
"Trước đây, đội của chúng ta có tổng cộng bốn người, ngoài em và tôi ra còn có Thời Uyên và Arthur."
Lanci như một người kể chuyện, từng chút từng chút nói cho Thẩm Thính Lan nghe.
Những chuyện này thức ra Thẩm Thính Lan đều biết rõ, nhưng bây giờ cậu đang "mất trí nhớ", nên đành giả vờ tò mò hỏi: "Quan hệ đồng đội của chúng ta thế nào?"
Lanci khái quát: "Rất kỳ lạ, không giống những đội khác lắm."
Thẩm Thính Lan thầm nghĩ: [Tất nhiên là kỳ lạ rồi, nhìn khắp Liên Bang cũng không tìm ra được đội nào bệnh hoạn hơn đội của bọn họ.]
"Nhưng em và tôi có quan hệ tốt nhất." Lanci có chút kiêu ngạo nói.
[Hả? Chuyện từ khi nào vậy?]
Thẩm Thính Lan có chút bối rối.
"Là thật đấy." Lanci nhếch lên một nụ cười. "Trong ba người chúng tôi, em thích là tôi nhất."
Thẩm Thính Lan: "..."
Bây giờ cậu có lý do để nghi ngờ Lanci đang cố tình bịa chuyện. Trước đây rõ ràng người khiến cậu đau đầu nhất chính là Lanci.
Lanci tiếp tục: "Dù sao thì, Arthur và Thời Uyên đầu óc đều có vấn đề, chẳng phải loại người tốt đẹp gì. Em chỉ cần nhớ sau này giữ khoảng cách với họ là được... Mà thôi, dù sao sau này em cũng không gặp lại hai kẻ đó nữa, cứ coi như không có hai người đó đi."
[Bắt đầu nói xấu đồng đội rồi.
Tốt lắm.
Một chút cũng không thay đổi
Vẫn là cái tên Lanci có tính công tử bột đó.]
Khóe môi Thẩm Thính Lan bất giác cong lên một nụ cười.
"À, đúng rồi! Còn một chuyện nữa, em nhất định phải biết!" Lanci đột nhiên kích động nói.
"Chuyện gì?"
"Em đã cướp đi nụ hôn đầu của tôi!"
___
Lời tác giả:
7: Tranh thủ lúc mấy người kia không có ở đây điên cuồng bôi xấu hình tượng của họ trong lòng vợ.
Bé Lan: Anh nói, chỉ cần em trở về thì thế nào cũng được?
7: ...Ừm.
Bé Lan: Tốt lắm, em muốn lật thẻ bài.
7: Hả.