Thẩm Thính Lan xuyên không. Cậu xuyên vào thế giới phế thổ đầy rẫy hiểm nguy. Hệ thống chẳng đáng tin chút nào bảo cậu: [Cậu cần tìm đồng đội lập tổ, tiêu diệt tất cả Boss nguồn ô nhiễm ở chiến khu ph …
Thẩm Thính Lan xuyên không.
Cậu xuyên vào thế giới phế thổ đầy rẫy hiểm nguy.
Hệ thống chẳng đáng tin chút nào bảo cậu: [Cậu cần tìm đồng đội lập tổ, tiêu diệt tất cả Boss nguồn ô nhiễm ở chiến khu phía Bắc thì mới có thể thông quan và trở về nhà.]
Hệ thống vỗ về: [Cố lên tí là được, dễ ấy mà.]
Thẩm Thính Lan ngước nhìn lũ quái vật mặt mũi gớm ghiếc đang bay loạn trên trời.
Thẩm Thính Lan: Hả? Thật hay đùa vậy? Tôi á? Tôi đi diệt quái á? Tôi chỉ là một sinh viên qua đường thôi mà!
Để được về nhà, Thẩm Thính Lan dốc hết tâm sức tìm đồng đội, cẩn trọng từng bước quét sạch các nguồn ô nhiễm.
Sau ba năm cuối cùng cậu cũng thông quan thành công.
Vừa mở mắt, hiện ra trước mặt cậu là khung cảnh sân trường đại học yên bình mà ấm áp.
Thẩm Thính Lan: Cuối cùng cũng được về rồi!
Nhưng không lâu sau đó, thế giới phế thổ mà cậu vừa thông quan kia đột nhiên ập xuống hiện thực. Bầu trời xanh biếc bị khói lửa thuốc súng nhuộm đen, quái vật ô nhiễm chen nhau tràn vào sân trường.
Thế giới tận thế nguy cơ bốn phía, nguồn ô nhiễm che trời, nhân loại gần như không còn chỗ sống.
Lúc này Thẩm Thính Lan mới ngớ người nhận ra, bấy lâu nay thứ cậu chơi chỉ là bản thử nghiệm (demo) mà thôi.
Thế giới chìm trong biển máu, trật tự vốn có hoàn toàn sụp đổ. Con người vốn được nuôi lớn trong nhung lụa, chẳng hề có sức phản kháng trước cuộc xâm lăng đột ngột như vậy. Họ bị quái vật nuốt chửng, bị nguồn ô nhiễm ăn mòn rồi đồng hóa, từng bước chìm sâu vào tuyệt vọng.
Trừ Thẩm Thính Lan.
Cậu cầm chắc trường đao, giống hệt như quay về quá khứ, một lần nữa đứng trên đỉnh cao của nhân loại.
*
Khi mới đến thế giới này, hệ thống chẳng cho Thẩm Thính Lan một chút bàn tay vàng nào.
Mở màn chỉ có một mạng, trang bị và đồng đội đều phải tự nhặt.
Oái oăm thay, đồng đội của Thẩm Thính Lan chẳng có ai là bình thường cả:
Vị đội trưởng trầm tính ít nói nhưng nội tâm méo mó. Phó đội vẻ ngoài lạnh lùng nhưng chỉ số tinh thần lúc nào cũng chực chờ tụt xuống mức báo động. Người công sự mắc bệnh công tử, lúc nào cũng vênh váo như thể cả thế giới này nợ tiền của mình vậy.
... Và một Thẩm Thính Lan nhỏ bé, đáng thương, bất lực.
Thẩm Thính Lan: "..."
Kèo này... đúng là kèo nghịch thiên rồi!
Thế là ngoài việc diệt quái, trừ khử nguồn ô nhiễm, Thẩm Thính Lan còn phải gánh thêm trọng trách trông chừng trạng thái tâm lý của đồng đội. Cậu phải xoa dịu tinh thần căng như dây đàn của phó đội, kéo vị đội trưởng có khuynh hướng tự hủy đi tìm hy vọng sống, và còn phải luôn miệng dỗ dành, vuốt ve người cộng sự tính tình nóng nảy.
[... Chắc là mình làm tốt lắm rồi nhỉ]
Thẩm Thính Lan thầm nghĩ. Thế này thì ngày về nhà chẳng còn xa.
Sau này, Thẩm Thính Lan còn chưa kịp nói lời từ biệt đồng đội đã bị trả về thế giới ban đầu. Cậu đã nghĩ sẽ không bao giờ gặp lại họ nữa.
Thế mà khi thế giới phế thổ ập xuống, Thẩm Thính Lan đã "tình cờ" hội ngộ với những đồng đội cũ của mình. Chỉ có điều, trông những gương mặt quen thuộc này ai cũng thấp thoáng một vẻ bất ổn hơn xưa.
Thẩm Thính Lan: Trời ơi, tôi đã tốn bao công sức mới uốn nắn tư tưởng cho họ đi đúng đường cơ mà!
Khuynh hướng tự hủy của đội trưởng ngày càng nặng, thậm chí còn lan sang cả người xung quanh. Cứ ai đến gần Thẩm Thính Lan là y như rằng sẽ gặp xui xẻo.
Tinh thần của phó đội thì luôn trên bờ vực sụp đổ, bắt đầu xuất hiện ảo giác, nhìn ai cũng ra dáng vẻ của Thẩm Thính Lan.
Người cộng sự thì tính tình càng thêm quái gở, Thẩm Thính Lan đi đâu là liền bám theo, còn không cho phép ai khác lảng vảng bên cạnh cậu.
Thẩm Thính Lan: ... Alo, có phải 110 không ạ? Tôi về quê chơi một chuyến mà phát hiện đồng đội cũ của mình điên hết cả rồi!
Hệ thống vô dụng thầm thì: [Đã bảo ngay từ đầu rồi, đồng đội của cậu có vấn đề mà.]
Thẩm Thính Lan: Ủa? Chẳng phải chính cậu bảo tôi tự tìm đồng đội hay sao?
____
Dàn công: Công tử bột nóng nảy như chó con xù lông / Công ma nam u ám / Công đội trưởng "trà xanh" thượng hạng / Công niên thượng ôn nhu dịu dàng × Thụ đại mỹ nhân có trạng thái tinh thần ổn định đến mức đáng sợ.
Lưu ý từ tác giả:
1. Tâm lý của bé Lan (Thẩm Thính Lan) ổn định như người đã chết mười năm, lối suy nghĩ không giống người thường, thỉnh thoảng hơi ngơ.
2. Mọi mũi tên tình yêu đều chĩa về thụ, không có tuyến tình cảm phụ.
3.Các anh công đều sẽ lên sân khấu, cứ yên tâm.
4. Công sạch, tất cả đều sạch. Trong văn của tôi ngay cả kiến cũng sạch.
5. Lý do không ghi tên công ở mục nhân vật chính là vì cột đó không đủ chỗ, ghi tên một người thì lại thiên vị quá.
6. Góc nhìn: Nhân vật chính Thẩm Thính Lan.
Khác: Vạn nhân mê, tôi mặc kệ, tất cả đều phải thích bé Lan.
Tóm tắt một câu: Hãy trở thành thần minh của tôi!
Lập ý: Giữ vững trạng thái tinh thần tích cực và khỏe mạnh, phấn đấu trở thành thanh niên tốt tràn đầy năng lượng.
Hóng nhe