Chương 21: Bạn gái cũ ham hư vinh (21)

Tiêu Thịnh không đi theo nữa, trong hành lang trống trải chỉ còn tiếng bước chân dần xa, giống như hắn và cô, vốn dĩ không phải người của cùng một thế giới, dù thỉnh thoảng có giao thoa nào đó, cuối cùng cũng sẽ dần xa cách.

"Cạch" cánh cửa nhẹ nhàng khép lại. Tiêu Nhã Chi thò đầu ra: "Sao đi lâu thế con, Nhan Nhan đâu rồi?"

"Cô ấy ăn rồi."

"Vậy à, thế thì mẹ làm nhiều đồ ăn quá rồi." Tiêu Nhã Chi nhìn mâm cơm trên bàn, đang tiếc nuối thì liếc thấy con trai đi về phía phòng ngủ, liền vội vàng gọi lại,

"Này, sang đây ăn cơm đi con, thức ăn nguội hết rồi."

"Mẹ ăn đi, con không đói."

Tiêu Nhã Chi gãi đầu, sao vậy nhỉ, có chuyện gì mà đến cơm cũng không muốn ăn?

Trong phòng, Tiêu Thịnh liên tục giải mấy bộ đề, rồi lại gõ gõ đập đập trước một chiếc máy tính cũ kỹ mua lại. Cho đến tận đêm khuya, Tiêu Nhã Chi dậy đi vệ sinh, phát hiện con trai vẫn chưa ngủ, phải giục giã mãi Tiêu Thịnh mới tắt đèn lên giường.

Thế nhưng, cho đến rạng sáng, hắn vẫn không tài nào chợp mắt được.

Sáu giờ, chuông báo thức reo. Tiêu Thịnh mở mắt, đôi mắt đỏ ngầu những tia máu. Hắn đứng dậy đi vào phòng tắm, rửa mặt bằng nước lạnh, sửa soạn đơn giản rồi chuẩn bị đến trường như thường lệ.

Thế nhưng, khi đang sắp xếp cặp sách, hắn bỗng khựng lại. Trong đó, ngoài sách vở còn có chiếc áo khoác hắn đã mang theo cả ngày.

Hắn nhìn chiếc áo một lúc, rồi lấy ra vứt lên ghế, kéo khóa cặp sách, đeo lên, quay người, nắm lấy tay nắm cửa.

Một phút, hai phút… năm phút. Hắn đột ngột quay lại, giật lấy chiếc áo nhét vào cặp sách một cách thô lỗ hiếm thấy.

Đại tiểu thư nay thế này mai thế khác, hôm qua nói không cần, biết đâu hôm nay lại đến đòi. Đến lúc đó không có gì đưa cho cô, người phiền phức vẫn là hắn.

Tiêu Thịnh vừa nghĩ vậy vừa đi đến trường, lông mày vẫn nhíu chặt.

Cứ thế hai ngày trôi qua, Tiêu Thịnh vẫn không đợi được người đến lấy áo. Thỉnh thoảng gặp ở trường, đối phương vẫn luôn lờ hắn đi, vẫn ngẩng đầu đi lướt qua.

Trên diễn đàn trường, các cuộc thảo luận về hoa khôi và nam thần của trường cứ nối tiếp nhau. Những người ban đầu đầy mong đợi một diễn biến tiếp theo, thấy cảnh này liền bực bội đấm ngực dậm chân.

[Sao lại không có diễn biến gì nữa chứ? Cuộc gặp gỡ lãng mạn như vậy, duyên trời định mà, sao có thể kết thúc (BE) nhanh thế được! Tôi không cam tâm!]

[Haizz, tôi sớm đã biết sẽ như vậy rồi, hai năm trời còn chưa bùng lên lửa tình, làm sao có thể năm cuối cùng đột nhiên tình trong như đã mặt ngoài còn e.]

[Lầu trên đang nói gì vậy, tôi hình như hiểu mà hình như không.]

[Mặc kệ kẻ biếи ŧɦái, với kinh nghiệm đọc tiểu thuyết năm năm của tôi mà nói, ánh mắt của Tiêu học bá nhìn hoa khôi tuyệt đối có mờ ám! Nếu không tôi sẽ ăn phân!]

[Bạn học, không cần phải gay gắt đến thế...]

[Tôi đồng ý với lầu bốn, không mờ ám thì sẽ không cố ý quay lại lớp lấy áo, cũng sẽ không hễ đυ.ng phải là cứ nhìn chằm chằm cô ấy. Có lần Tiêu học bá còn cố ý đi qua tầng ba, lớp một ở tầng bốn, cậu ấy đi tầng ba làm gì? Đây chính là sự thật!]

[Nói đi thì cũng phải nói lại, Tiêu học bá đi đến văn phòng giáo viên đó, nghe nói là về chuyện được tuyển thẳng.]

[Gì cơ, Tiêu học bá sắp được tuyển thẳng rồi à? Trường nào vậy??]

[Cái này còn phải đoán sao, chắc chắn là hai trường tốt nhất rồi. Tiếc quá, tôi nghĩ mình không thể học cùng trường với Tiêu học bá nữa rồi.]