Lâm Tịch đã không còn khả năng suy nghĩ bình thường nữa, sức kiên nhẫn của cô đã bị tiêu hao đến đáy: “Anh quản tôi làm gì! Nói nhiều vô ích, mau nói mục đích đi!”
“Cô không phải là Tịch Tịch.” Giọng nói của Liêu Nhiên dần trở nên lạnh lẽo, anh cầm lấy chìa khóa xe rồi lao ra ngoài: “Bất kể cô là ai, tốt nhất cũng đừng hành động thiếu suy nghĩ.”
Bên kia điện thoại không có hồi âm, bước chân của Liêu Nhiên càng lúc càng gấp gáp, anh hoàn toàn không biết rằng Lâm Tịch đã dần dần rơi vào hôn mê.
Tỉnh lại lần nữa, Lâm Tịch giật mình vùng vẫy trong bồn nước, trong lòng đầy căm phẫn, cô cầm điện thoại lên thao tác, hoàn toàn không nhận ra động tác của mình đã trở nên linh hoạt hơn trước.
Lần này cô mặc kệ tất cả, cô phải mua vé để rời khỏi nơi này, ngay lập tức.
Mở ứng dụng ra, Lâm Tịch tùy tiện mua một vé máy bay đi nước ngoài, cất cánh trong vòng hai tiếng đồng hồ. Chỉ cần rời khỏi nơi này, đợi đến khi máy bay cất cánh thì cô sẽ được cứu.
Lâm Tịch dứt khoát vứt bỏ suy nghĩ “có thời gian này thì tự mình đi bệnh viện còn hơn”, trạng thái có hơi điên cuồng mà đặt vé, hoặc cũng có thể là trong vô thức, cô đang muốn xác minh điều gì đó.
Hậu quả nằm trong dự đoán của Lâm Tịch, cô lại rơi vào bóng tối vô tận một lần nữa.
...
Khởi động lại hết lần này đến lần khác.
Lâm Tịch không biết mình đã tỉnh lại từ cái bồn tắm chết tiệt này bao nhiêu lần, tâm trạng từ ban đầu hoảng loạn đã dần trở nên tập quen với nó.
Lúc này Lâm Tịch đã dần bình tĩnh lại, không còn buông thả tính nóng nảy mà làm loạn nữa, tránh lãng phí thời gian vô ích.
Qua vài lần lặp lại, cô đã nắm được một số quy luật, ví dụ như không thể báo cảnh sát, không thể mua vé bỏ trốn, không được làm những việc đi ngược với thiết lập nhân vật của nữ chính, không được để “ao cá” bị lật.
Cô từng thử gửi tin nhắn nhóm cho bốn nam chính nói rằng sẽ không gặp lại nữa, kết quả sau khi gửi xong thì cô lại quay trở về điểm khởi đầu.
Còn những việc phá hủy thiết lập nhân vật, chẳng hạn như có lần Lâm Tịch nói “cút đi” với Tổng Giám đốc, bảo bác sĩ “liên quan gì tới anh”, nói với siêu sao là “chết đi đồ xấu trai”, rồi chửi nhóc thực tập là “đồ ăn bám chết tiệt”...
Về chuyện không thể để ao cá bị lật thì là điều Lâm Tịch vô tình phát hiện ra. Cô không cẩn thận gọi điện cho một người theo đuổi nhưng lại lỡ miệng gọi tên của một người đàn ông khác. Trong cơn giận dữ của anh, thời gian lại một lần nữa quay trở về điểm khởi đầu.