Nhưng khi nhìn rõ tên người gọi, động tác của cô khựng lại.
Trên màn hình có tên người gọi, mà điện thoại gọi từ bệnh viện thì vốn không nên có tên người gọi.
Dù tên hiện trên màn hình chỉ là “bác sĩ”, không tên không họ, nhưng Lâm Tịch vẫn biết đó là ai. Nguyên chủ đặt tên cho bốn người theo đuổi mình đều theo tên nghề nghiệp.
Người này chính là bác sĩ lốp xe dự bị của nguyên chủ, Liêu Nhiên.
Trong giây lát, Lâm Tịch có phần mừng rỡ. Nếu là bác sĩ thì có lẽ anh có thể chỉ cho cô vài kỹ thuật sơ cứu, để cô không phải tiếp tục giơ tay lên cố ngăn máu chảy ngược nữa. Cô chưa từng bị thương nghiêm trọng đến mức này nên hoàn toàn không biết nên xử lý thế nào.
Ngay lúc định bấm nút nghe, Lâm Tịch lại ngần ngại.
Cô không có nhiều kinh nghiệm xã hội, đó là điểm yếu của cô.
Nhưng điểm mạnh của cô là đầu óc đủ nhạy bén.
Lúc nãy Lâm Tịch có liếc nhìn đồng hồ, hiện giờ là bốn giờ chiều.
Theo cốt truyện thì thời điểm này Liêu Nhiên rất bận, chưa từng chủ động gọi điện thoại. Thường thì đến lúc tan làm mới nhắn tin cho nữ chính.
Sao lại trùng hợp thế, đúng vào ngày nguyên chủ bị sát hại thì anh lại gọi điện đến? Lại còn gọi chỉ chưa đầy hai mươi phút sau khi nguyên chủ tắt thở, và cô xuyên đến?
Chiếc điện thoại từng như cọng rơm cứu mạng giờ đây lại lạnh ngắt như băng, khiến ngọn lửa hy vọng vừa bùng lên trong lòng Lâm Tịch lập tức bị dập tắt. Chuông điện thoại chói tai vang vọng khắp phòng tắm, nhưng cô lại không còn đủ can đảm để nghe máy nữa.
Người gọi đến lúc này rất có thể chính là hung thủ đang xác nhận nguyên chủ đã chết hay chưa.
Nhưng nếu anh là hung thủ thì chẳng lẽ lại không sợ gọi điện lúc này sẽ dính líu đến người chết sao?
Giữa lúc do dự, tiếng chuông điện thoại đã ngừng lại, trên màn hình hiện thông báo có một cuộc gọi nhỡ.
Lâm Tịch thở phào nhẹ nhõm, tưởng rằng lại vượt qua được một cửa ải, nhưng chỉ vài giây sau, cơn choáng váng quen thuộc lại ập đến.
Khỉ thật, đừng nói là lại tới nữa chứ!
Cô còn chưa kịp chửi thêm vài câu thì đã mất đi ý thức.
Khi mở mắt lần nữa, Lâm Tịch nghiến răng nghiến lợi lặp lại hành động hai lần trước, gọi điện thoại cho bệnh viện.
Còn để cho cô sống không đây? Gọi xe cấp cứu thôi mà cô đã gọi đến ba lần rồi!
Cả đời này còn có thể chờ được bác sĩ đến cứu cô không!
Lần này Lâm Tịch báo địa chỉ trôi chảy hơn, thậm chí còn có dư thời gian để mô tả tình trạng của bản thân với bác sĩ.