Chương 14

Chỉ là... em trai này dính người quá!

Sau khi từ chối mấy lần đề nghị đưa cô về nhà, vẻ thất vọng của Lục Bỉnh Thần hiện rõ trên mặt, đến mức Lâm Tịch dường như có thể nhìn thấy tai và đuôi cụp xuống của anh.

Thở dài bất đắc dĩ, cuối cùng cô cũng gật đầu đồng ý.

Sắc mặt Lục Bỉnh Thần lập tức chuyển từ âm u sang nắng ấm, cười tươi lộ hàm răng trắng bóng, rất tự nhiên nắm lấy tay cô, còn giúp cô xách túi.

Lâm Tịch căng cứng cả người, ngón tay cứng đơ như khúc gỗ. Đây là lần đầu tiên cô tiếp xúc gần gũi với con trai như vậy.

Dù nhờ ngoại hình xinh đẹp nên hồi đại học cô không thiếu người theo đuổi, nhưng Lâm Tịch luôn giữ vững nguyên tắc “thà thiếu còn hơn sai”, ung dung sống như một cô nàng độc thân nóng tính vô ưu vô lo.

Không ngờ vừa xuyên vào sách, cô liền thành nữ hải vương.

May mắn thay là “ao cá” của nguyên chủ còn chưa xây dựng lâu, thời gian quen bốn người đàn ông mỗi người dài ngắn khác nhau, nhưng thực sự bắt đầu mập mờ thì mới chỉ trong vòng nửa tháng.

Nguyên chủ luôn giữ thái độ “không từ chối, không chủ động, không chịu trách nhiệm” để câu dẫn người khác, tiến độ vô cùng chậm. Nếu không thì cho dù da mặt Lâm Tịch có dày đến đâu cũng không thể giả vờ nổi.

Cô biết phản ứng của mình có hơi kỳ lạ, may mà lần tiếp xúc trực diện đầu tiên là với tên ngốc này, nếu không có lẽ đã bị phát hiện rồi.

Lâm Tịch cố gắng khiến bản thân thả lỏng, cô không ngừng tự nhủ: Nghĩ đến người anh họ chơi từ nhỏ đến lớn của em đi, hãy coi Lục Bỉnh Thần như bạn của anh ấy, đều là em trai cả, có gì mà phải ngại chứ, nghĩ như kiểu tình thân ấy.

Nghĩ vậy xong, Lâm Tịch thấy tốt hơn nhiều, chẳng phải chỉ là chơi trò gia đình với em trai thôi sao, có gì to tát đâu.

Nhưng rồi Lục Bỉnh Thần lại phát hiện ra một chuyện rất kỳ lạ.

Tại sao ánh mắt của Tịch Tịch nhìn anh lại như thể... có chút yêu thương?

Chắc là ảo giác thôi. Anh mím môi, hai má hiện lên hai lúm đồng tiền nhạt.

Tay của Tịch Tịch nhỏ quá, mềm quá, thật muốn nắm hoài không buông... Nhưng anh còn chưa theo đuổi được cô, đành phải lén lút nắm một chút thôi.

Khi đến bên xe, Lục Bỉnh Thần lén liếc nhìn Lâm Tịch, sợ cô chê xe anh quá rẻ.

Thật ra gia đình Lục Bỉnh Thần cũng không tệ, xem như là gia đình trung lưu, nhưng anh mới tốt nghiệp, gia đình không thể mua cho anh xe xịn được.