Hung thủ nhất định sẽ tìm mọi cách để kiểm tra vết thương của cô. Một người biết rõ tay cô bị thương thì không thể giấu giếm được chi tiết, đó là một manh mối quan trọng để nhận diện hung thủ. Cô tuyệt đối không thể để lộ quá sớm.
Lâm Tịch mệt mỏi nhắm mắt, chiếc xe rời khỏi trung tâm thành phố.
Trời dần tối, lại đúng giờ tan tầm cao điểm, tắc đường cộng với đèn đỏ liên tục khiến cô buồn ngủ. Mở cửa sổ đón gió lạnh một lúc, cô mới gắng gượng tỉnh táo lại.
May mà sau khi đến bệnh viện, mọi khâu kiểm tra đều tiến hành thuận lợi. Thậm chí vì vết thương quá nghiêm trọng, Lâm Tịch còn được ưu tiên vượt hàng, bác sĩ lập tức sắp xếp khâu vết thương và truyền máu. Cô ngoan ngoãn để họ xử lý.
Sau khi xử lý xong vết thương, Lâm Tịch còn bị ép làm thêm một buổi tư vấn tâm lý. Bác sĩ đinh ninh rằng cô tự sát bằng cách cắt cổ tay, thậm chí còn tiếc nuối trách móc rằng cô là người nhẫn tâm với bản thân nhất mà anh ta từng thấy trong sự nghiệp của mình.
Lâm Tịch chỉ có thể gượng cười xấu hổ. Đây là vết thương đã lành được chút rồi, lúc mới bị còn kinh khủng hơn nhiều. Cô nghi ngờ nếu khi đó không bị “tua lại thời gian”, có khi đã mất máu mà chết thật rồi.
Bác sĩ thực ra chỉ đang quan tâm một cách thiện ý, Lâm Tịch không hề cảm thấy phiền. Cô biết thế giới này phần lớn vẫn là người tốt, không vì chuyện mình gặp phải mà mất niềm tin vào tất cả.
Sau khi làm xong hết các xét nghiệm, cô cảm ơn bác sĩ rồi chuẩn bị rời đi. Nhưng khi vừa bước đến cửa, bác sĩ nhìn hồ sơ bệnh án trầm ngâm hồi lâu rồi bất ngờ gọi cô lại, hỏi một câu khá kỳ lạ.
“Cô thuận tay trái à?”
Lâm Tịch không hiểu ý, trong truyện hình như không nhắc nữ chính thuận tay nào: “Chắc là không đâu ạ, sao thế bác sĩ?”
“Chà...” Bác sĩ nhíu mày, như đang suy nghĩ điều gì đó. “Vậy thì lạ thật. Sao vết thương bên trái của cô lại sâu hơn? Thông thường người ta cắt cổ tay thì mặt trong sẽ sâu hơn chứ.”
Nói xong anh ta lại cảm thấy mâu thuẫn: “Không đúng, cô cắt cả hai tay, chẳng lẽ cô cầm dao bằng tay ngược...”
Bác sĩ nói được nửa chừng thì phát hiện sắc mặt Lâm Tịch trở nên rất khó coi, tưởng mình vô tình gợi lại tổn thương nên vội vàng ngậm miệng.
“Thôi thôi, chuyện đã qua thì đừng nhắc nữa. Cô gái à, sau này đừng dại dột như vậy nữa nhé, cuộc sống này vẫn còn rất tươi đẹp đấy.”