Bác sĩ Lý bình thường thân thiết với anh, dĩ nhiên cũng vui vẻ giúp đỡ: “Hay là để tôi trực thay anh một lúc, anh cứ yên tâm đi chăm sóc bạn mình đi.”
Liêu Nhiên mỉm cười lắc đầu: “Ban đầu tính đổi ca, nhưng giờ cô ấy đang ngủ rồi, tôi đợi tan ca rồi qua cũng được.”
Nhờ bác sĩ Lý xong, Liêu Nhiên rời khỏi phòng nghỉ và đi về phía phòng bệnh. Hôm nay công việc rất bận, nếu muốn tan ca đúng giờ thì anh phải tận dụng cả thời gian nghỉ để làm việc.
Ở không xa hành lang, một đứa trẻ nghịch ngợm phát hiện ra Liêu Nhiên, bất ngờ giãy khỏi vòng tay mẹ, len lỏi qua hành lang đông người rồi ôm lấy chân anh. Nó cầm chiếc bút máy vẽ loạn trên áo blouse trắng của anh, còn vừa sổ mũi vừa ngẩng đầu cười toe toét với “anh trai bác sĩ” trông có vẻ dễ bắt nạt này.
Liêu Nhiên yên lặng nhìn cậu bé, đôi mắt sau cặp kính phản chiếu sự lạnh lẽo vô cảm. Cậu bé bị ánh mắt anh dọa sợ, bàn tay cầm bút khựng lại giữa không trung.
Tiếng mẹ đứa trẻ gọi ngày càng gần. Khi bị người qua đường che khuất tầm nhìn, Liêu Nhiên mặt không cảm xúc rút cây bút khỏi tay cậu bé rồi ném thẳng ra ngoài cửa sổ.
Ngay sau đó, một nụ cười ấm áp xuất hiện trên mặt anh. Khi mẹ đứa trẻ chạy đến thì thấy cảnh con mình đứng trước một anh bác sĩ đẹp trai dịu dàng mà khóc nức nở, trên áo người ta thì bị vẽ loang lổ.
Chị ta xấu hổ đến mức chỉ muốn độn thổ, vội vàng cúi đầu xin lỗi. Liêu Nhiên rộng lượng nói không sao, mỉm cười lịch sự rồi bước đi, khiến chị ta càng thêm áy náy.
Khi Liêu Nhiên lướt qua họ, phía sau vang lên tiếng phụ nữ hét lớn.
“Con chết tiệt! Mày làm rơi bút máy của mẹ đâu rồi! Mày có biết cái đó đắt thế nào không!”
“Cái gì? Mày nói là anh bác sĩ vừa rồi ném đi á? Giỏi nhỉ, giờ còn biết nói dối! Người ta không thèm chấp mày mà mày còn dám vu oan à! Hôm nay không đánh đòn thì không phải mẹ mày nữa!”
Còn người đàn ông đang dần khuất bóng, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Anh chưa bao giờ vì điều ác nhỏ mà bỏ qua.
Ở phía bên kia.
Sau khi cúp điện thoại và đợi vài giây không thấy gì bất thường, Lâm Tịch có chút vui mừng, quả nhiên là vậy!
Chỉ cần giữ vững thiết lập nhân vật, thời gian sẽ không quay ngược lại. Cô cuối cùng cũng đã phần nào nắm được quy luật.
Vì cổ tay bị thương nên Lâm Tịch đành phải gọi xe. Cô dùng bản đồ chọn một bệnh viện hơi xa một chút rồi bảo tài xế chạy đến đó. Bệnh viện gần nhất là chỗ làm của Liêu Nhiên, nếu cô đến đó chẳng khác nào tự chui đầu vào rọ. Cô không thể để anh biết mình bị thương.