Chương 10: Nhập vai

Thật sự quá sạch sẽ, đến cả một sợi tóc dư thừa cũng không có.

Cơn đau trong cơ thể không ngừng nhắc nhở Lâm Tịch về việc quan trọng trước mắt. Cô không thể tiếp tục lãng phí thời gian ở đây, đành chụp vài tấm ảnh hiện trường, tạm thời gác lại chuyện tìm kiếm bằng chứng.

Lúc nhận được điện thoại của Liêu Nhiên, cô đang mặc quần áo chuẩn bị ra ngoài. Trên cổ tay vẫn còn quấn băng gạc tìm được trong hộp y tế, vết thương đã thấm ra vệt máu đỏ.

“Tịch Tịch, hôm qua em nói hơi khó chịu, hôm nay đỡ hơn chút nào chưa?”

Câu này Lâm Tịch đã sắp thuộc lòng đến nơi. Cô không nhịn được mà đảo mắt một cái, đồng thời trong đầu cũng vận hành hết công suất. Nếu là nguyên chủ, trong tình huống này sẽ trả lời thế nào?

Cô gái luôn quen với việc đùa giỡn đàn ông trong lòng bàn tay đó tuyệt đối sẽ không dễ dàng để lộ tình trạng của bản thân. Trước khi điều tra ra hung thủ là ai, cô ta sẽ không công khai chuyện này, kể cả là trước mặt chính hung thủ.

Thử nghĩ mà xem, nếu Lâm Tịch phát hiện người mà cô đã gϊếŧ đột nhiên sống lại một cách kỳ diệu thì cô sẽ lựa chọn ra tay lần nữa hay vì thận trọng mà tạm thời án binh bất động?

Có lẽ chỉ cần không phải là kẻ máu lạnh vô nhân tính thì đều sẽ vì chột dạ mà chọn cách thứ hai. Vậy nên Lâm Tịch phải nắm chắc khoảng thời gian cả nạn nhân và hung thủ đều đang ngụy trang này để tìm ra cách thoát khỏi thế giới này.

Lâm Tịch nhập vai như một diễn viên tài ba, cô hạ thấp giọng, khiến cho giọng nói nghe càng thêm yếu ớt: “Em vẫn hơi khó chịu, vừa ăn xong chút gì định đi ngủ. Anh gọi có việc gì không?”

“Không có gì đâu, em cần anh qua xem em một chút không?” Liêu Nhiên nhìn đồng hồ, có hơi nghi ngờ. Giờ này cô vẫn còn ở nhà, chẳng lẽ bệnh đến mức phải xin nghỉ rồi?

Tới rồi, câu hỏi chết người đây mà.

Lâm Tịch hồi hộp nuốt nước bọt, lần này nhất định không thể làm lại nữa.

“Được.” Cô trước tiên đồng ý, rồi lập tức bổ sung: “Nhưng phải để lát nữa, bây giờ em buồn ngủ quá, muốn ngủ một lúc, tối anh hãy tới nhé.”

Liêu Nhiên không nghi ngờ gì, chỉ nghĩ cô bệnh nặng thật, vừa đáp lời vừa cầm bút ghi chép gì đó lên giấy. Sau khi cúp máy, anh gọi đồng nghiệp đang dựa vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi dậy.

“Bác sĩ Lý, làm phiền anh giúp tôi kê đơn thuốc cho một người bạn. Tôi còn chút việc bên này, lần sau mời anh ăn cơm.”