Chương 7

Có lẽ vẻ mặt lúc đó của ta trông quá thê thảm hối hận, rất thỏa mãn lòng hư vinh muốn thấy ta gặp xui xẻo của Tống Tinh Nhiễm, tâm trạng y tốt lên, cũng có thể là có chút đồng cảm với sự ngu xuẩn của ta, vậy mà nhất thời không còn hung dữ với ta nữa.

Ngược lại còn bảo ta, ngày mai hãy nhận sai cúi đầu, giả vờ đánh vài hiệp với Chu Vi Y, rồi y sẽ đưa ta về Tống gia, xử lý nhẹ nhàng.

Trời mới biết trước đây ta từng muốn đến Tống gia bái phỏng, tên chó má Tống Tinh Nhiễm này đã cười nhạo chế giễu ta, nói y chỉ đưa thê tử tương lai về Tống gia thôi. Vậy mà giờ lại bằng lòng đưa ta về, làm một tù nhân.

Ta không nói gì, Tống Tinh Nhiễm tưởng ta ngầm đồng ý, cứ nhắc đi nhắc lại với ta, rằng đến lúc đó phải về Tống gia cùng y.

Ta đột nhiên cảm thấy rất mệt mỏi.

Ta đúng thật là ngu xuẩn.

Giờ đây ta mất hết tất cả, thanh danh bại hoại. Chu gia đã tan, mẫu thân chết tức tưởi, phụ thân không rõ tung tích, tình thân vốn đã nhạt nhoà, ngay cả vị huynh trưởng thứ tử đáng ghét nhất, thật ra cũng chẳng phải huynh trưởng.

Dường như cả nửa đời người ta đều sống trong lừa dối.

Bị phụ thân lừa gạt, bị mẫu thân lừa gạt, bị Ma tộc lừa gạt…

Một kẻ ngu xuẩn thế này, sống trên đời thật chẳng có ý nghĩa gì.

Tống Tinh Nhiễm tên sao chổi đó, đấu đá cả đời, ta mới không thèm đến nhà y để bị y làm nhục đâu!

Đời này của ta tuy làm nhiều chuyện sai trái, nửa đời sau cũng không mấy thuận lợi, nhưng tính ra thì chưa từng chịu khổ bao giờ, lại tâm cao khí ngạo, không chịu nổi cuộc sống khổ cực của kẻ tù tội.

Hơn nữa ta vốn dĩ cũng không sống được bao lâu nữa.

Ta sắp chết rồi.

Bây giờ tuy ta đã biết sự thật, nhưng vẫn còn rất nhiều người xem Chu Vi Y là trưởng tử rời khỏi Chu gia, chỉ là vận khí không tốt, có một tên đệ đệ lòng dạ độc ác đuổi hắn đi. Sau đó đứa em vong ơn bội nghĩa kia lại còn ngu xuẩn đến mức sa vào ma đạo.

Nếu ta không chết, cả đời trong sạch, quang phong tễ nguyệt* của Chu Vi Y, mỗi khi người khác nhắc tới hắn, sẽ luôn kèm theo cái vết nhơ là tên đệ đệ này.

* Quang phong tễ nguyệt (风光霁月): Chỉ phẩm chất cao đẹp, quang minh lỗi lạc, giống như gió mát trăng trong sau cơn mưa.

Nếu ta không chết, Chu gia đã bị ta giải tán nô bộc môn khách, các đại năng trấn giữ, nhưng bảo vật tích luỹ muôn vạn năm qua, ai sẽ kế thừa?