Việc Lý Giáng thích nguyên chủ không phải là bí mật, chỉ là nguyên chủ chưa bao giờ để mắt tới cậu. Mặc dù gia thế của cậu không thua gì Phương Gia Diệc, nhưng khí chất lại không lạnh lùng, ngạo nghễ như đối phương, nên không khơi dậy ham muốn chinh phục mạnh mẽ.
Lý Giáng giống như một nam ấm áp, chu đáo, dịu dàng, âm thầm đối xử tốt với cô.
Để dập tắt hoàn toàn sự nghi ngờ của Phương Gia Diệc về ý đồ của mình, cách tốt nhất là tạo ra những sự nghi ngờ mới. Tin đồn là một điểm đột phá không tồi.
Suốt dọc đường, Lý Giáng luôn tìm chủ đề để nói chuyện, tránh để bầu không khí bị chùng xuống. Cậu rất hoạt ngôn, kiến thức lại uyên bác, tạo cho người đối diện cảm giác rất thoải mái.
Tuy cậu không đẹp trai một cách nổi bật và sắc sảo như Phương Gia Diệc, nhưng lại ghi điểm nhờ vẻ nho nhã, thanh tú, mang đậm khí chất của một mọt sách chính hiệu.
Ở bên cạnh cậu, Thanh Dao có thể hoàn toàn thả lỏng, không cần phải phòng bị gì. Cuộc sống cấp ba vốn còn chút bỡ ngỡ, nhờ những cuộc trò chuyện với bạn bè mà trở nên chân thực và gần gũi hơn.
Ba người vừa đi vừa nói, thỉnh thoảng lại cười vang khi nhắc đến những chủ đề thú vị.
Đây là lần đầu tiên Phương Gia Diệc nhìn thấy Thanh Dao trong trạng thái thả lỏng như vậy. Lúm đồng tiền thoắt ẩn thoắt hiện như mặt nước bị gió thổi xao động, khiến người ta không kìm được mà dừng chân chiêm ngưỡng.
"Nhìn gì thế?" Đường Nghị nhìn theo tầm mắt của anh.
Phương Gia Diệc thu hồi ánh mắt, thản nhiên nói không có gì, dừng một chút rồi bỗng hỏi: "Trông tôi có vẻ rất dữ dằn à?"
Đường Nghị nhướng mày liếc nhìn anh: "Cậu không bình thường nhá, sao tự nhiên lại để ý mình có dữ hay không thế?"
"Chờ đã, cậu dữ hay không trong lòng cậu không tự biết sao? Đẹp trai thế này mà chẳng ai dám viết thư tình, bao nhiêu đứa con gái thích cậu mà không dám lại gần. Cậu tuy đẹp trai thật đấy, nhưng khổ nỗi lại quá cao ngạo, lạnh lùng."
Phương Gia Diệc bỗng dừng bước, thắc mắc: "Lạnh?"
"Đúng vậy, suốt ngày trưng ra cái bộ mặt đừng có chạm vào tôi, chỉ có mấy đứa con gái không sợ chết mới dám thích thôi. Nếu không phải là bạn nối khố thì tôi cũng chẳng thèm để ý đến cậu đâu, đôi khi cậu thật sự rất đáng đòn đấy."
Phương Gia Diệc liếc xéo cậu ta: "Thế cậu dễ gần, tỏa nắng, đầy sức sống như vậy, sao cũng chẳng thấy ai thích thế?"
Đường Nghị xù lông: "Đó chẳng phải vì có viên ngọc quý là cậu ở phía trước che lấp hết hào quang của tôi sao, cậu chẳng qua chỉ muốn nghe câu đó thôi chứ gì."
Phương Gia Diệc gật đầu: "Nghe lọt tai đấy."
Đường Nghị đảo mắt một cái rõ dài, thúc giục: "Nhanh lên đi, hôm nay dì ở nhà tôi làm món Phật nhảy tường mà cậu thích đấy, không đi nhanh là tôi chết đói mất."
"Hôm nay ăn ở căn tin."
"Cơm căn tin mà dành cho người ăn à? Cậu điên rồi chắc!"
Mặc kệ Đường Nghị đang la oai oái, Phương Gia Diệc xoay người, đi thẳng về phía căn tin.
Đường Nghị vốn định mặc kệ anh để tự đi ăn, nhưng trí tò mò mãnh liệt đã thôi thúc cậu ta muốn tìm hiểu sự thật. Sau khi gọi điện cho dì giúp việc, cậu ta nhanh chóng đuổi theo.
Trong căn tin, người người chen chúc, những dòng người xếp hàng dài dằng dặc tưởng như làm nghẽn cả cửa ra vào.
Lý Giáng tìm được một chỗ trống bảo hai cô gái ngồi xuống, sau khi hỏi món họ muốn ăn, cậu tự đi về phía cửa sổ xếp hàng.
Thực ra cậu hoàn toàn có thể đưa họ lên tầng ba để gọi món theo thực đơn, nhưng vì tôn trọng họ, cậu chọn cách làm theo sở thích và thói quen của hai người.
Lý Giáng di chuyển chậm rãi theo dòng người, âm thầm quan sát các bạn học phía trước xem cách họ gọi món và số lượng bao nhiêu, cốt để bản thân không phạm lỗi hoặc ít nhất là ít sai sót nhất có thể.
Mạnh Hân thấy vậy thì không nhịn được cười: "Lý Giáng đang học tại chỗ kìa. Cũng đúng thôi, ngày nào cậu ấy chẳng có xe riêng của bảo mẫu đưa cơm tới, đây chắc là lần đầu trải nghiệm lối sống của đại đa số quần chúng. Thay vì mấy kẻ thích khoe mẽ, chắc chắn đã đưa tụi mình lên nhà hàng tầng ba ăn rồi, hỏi xem sự tinh tế này ai mà chịu cho thấu."