Anh Lạc vừa lầm bầm vừa quét nhà, bụi bay mù mịt. Từ nhỏ nàng đã lớn lên cùng Vân Nhàn, nhưng linh căn yếu, hấp thu linh khí rất khó khăn. Thêm vào đó, nàng lại là một hoa si đúng nghĩa. Trong thoại bản, người bị ngoại hình tuấn mỹ của Trọng Trường Dao bắt lấy trái tim thiếu nữ chính là nàng.
Nếu không có gì bất ngờ, trong hai ngày tới Vân Nhàn sẽ gặp Trọng Trường Dao, còn tại Đại chiến Tứ Phương, nàng sẽ gặp Tịch Mặc Thư. Theo thoại bản, Tịch Mặc Thư là một người trông có vẻ thông minh nhưng lại lười dùng đầu óc. Nàng ta thông minh thể hiện ở việc đấu trí với các tỷ tỷ yêu ma, sát thủ gợi cảm các loại, chiêu số tầng tầng lớp lớp, hoa cả mắt; còn lười dùng thì… đương nhiên là thể hiện ở việc tha thứ cho Trọng Trường Dao, ai làm việc nấy, phân chia rõ ràng.
Vậy thì hình như nàng chẳng cần nhúng tay vào làm gì.
Hay là thử trước lúc Trọng Trường Dao đến Kiếm Các, mai phục bắt gọn, rồi cho hắn một trận đòn nhừ tử… Thôi bỏ đi, chuyện tới đâu hay tới đó, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, cùng lắm thì có ngã cũng ngã không chết.
Tốt hơn là lo chuyện tuyển chọn trước đã.
Vân Nhàn quấn chăn lại, đi ngủ.
…
Một nơi khác, đêm đã khuya, tĩnh lặng.
Chỗ này dường như không thích thắp đèn, chỉ có đống đống lửa âm u, đều là màu xanh thê lương, ánh lửa xanh soi lên mặt người, làm những gương mặt vốn chẳng tốt lành gì càng thêm tà ác, nhìn một cái là biết không phải nơi tốt đẹp.
“Thánh nữ đâu rồi?”
“Đang đọc thoại bản, đọc mười ngày rồi, không nhúc nhích chút nào.”
“Cái thoại bản gì mà đọc mê thế? Xuân cung đồ à? Không đúng, nàng đã mười bảy tuổi rồi, qua cái tuổi tò mò mấy thứ đó rồi, sao còn đọc mãi không dứt?”
“Không biết. Nhưng ta mạo hiểm cả tính mạng lén liếc qua một cái, hình như tên sách là gì đó… ‘Thượng cùng bích lạc hạ hoàng tuyền, ta cùng ngươi đồng hành’, dài ơi là dài, may mà ta biết chữ.”
“Hạ hoàng tuyền? Gì mà hoàng tuyền? Trong Ma giáo ta có cái suối nào tên thế à?”
“Ôi giời đọc sách nhiều vào đi!”
Đang có vẻ sắp cãi nhau, thì bên kia, thiếu nữ trên thánh đàn nghe hết mọi âm thanh, vẫn không có phản ứng.
Nàng mặc một lớp lụa mỏng màu tím nhạt, trên thân thể trắng ngần có linh xà chầm chậm bò qua, chỗ cần che thì chẳng che lấy một tấc, xuân quang lồ lộ, phơi phới chẳng ngừng. Nhưng người đi qua dường như đã quá quen, ánh mắt chẳng buồn liếc sang lấy một cái.
Dù sao người khác cũng có ai ăn mặc bình thường đâu. Có cả yêu ngưu đội sừng trần như nhộng, hắn nói mặc gì mặc, hắn chính là trâu, nhà ai thấy trâu cày ruộng còn mặc quần áo?
Nghe thì có lý, nhưng đúng là chướng mắt, cuối cùng mọi người hợp sức ép hắn ít ra cũng phải mặc một cái khố, đỡ làm lóa mắt người khác.
Thiếu nữ run rẩy lật đến trang cuối cùng của thoại bản, rồi khép lại.
Run rẩy này không phải vì vui mừng, cũng chẳng phải vì cảm động, mà là một loại xung động nguyên thủy nhất… tức giận.
Đám người bên kia vẫn đang chí chóe đấm đá, bỗng nghe thánh nữ hét một tiếng như sấm sét:
“Có bệnh à!”
Khϊếp quá, đám người lập tức dừng tay trong sự ăn ý đến rợn người, hoảng hốt đồng thanh:
“Có bệnh? Bệnh gì cơ? Ai bệnh?”
Sao mà đột ngột thế?
“Ta bệnh đó!”
Tịch Mặc Thư vài cái đã xé nát cuốn thoại bản ngu ngốc kia thành vụn giấy, trên gương mặt trắng nõn xinh đẹp là sát khí ngút trời, nghiến răng nghiến lợi:
“Trọng Trường Dao, phải không?”
“Bổn cô nương sẽ lột da ngươi!”