Đáng nói là, thanh kiếm bên hông hắn không có vỏ kiếm, cũng chẳng thường rút ra. Về sau thiên tài địa bảo quá nhiều, tiên khí xếp hàng chờ dùng, thanh kiếm đó lại càng không có cơ hội xuất hiện.
Không phải kiếm tu nào cũng có liên hệ với Kiếm Các, rất nhiều tán tu hoặc đệ tử đã rời khỏi môn phái để hành tẩu một mình. Trong thoại bản, Trọng Trường Dao và Kiếm Các xem ra chỉ có liên hệ duy nhất ở lần tuyển chọn tham dự Đại chiến Tứ Phương này, từ đó về sau không còn giao thoa. Nhưng nếu nhìn vào kết cục của Kiếm Các, thì sự việc chắc chắn không đơn giản như vẻ bề ngoài.
Bọn người áo đỏ xông vào tông môn, trên áo có thêu huy hiệu, biểu tượng đó cũng từng xuất hiện trên người Trọng Trường Dao.
Vân Nhàn ngồi đó vắt chân xem sách, Anh Lạc bên cạnh nhìn nàng, muốn nói lại thôi.
Chưởng môn từng dặn nàng tịch thu cuốn sách này, nàng nào dám? Nhưng mà loại sách như thế… thật sự có thể đọc sao? Vân Nhàn liệu có bị làm hư không?
Vân Nhàn thì hoàn toàn không biết tâm trạng của nàng lúc này phức tạp nhường nào, cất lại thoại bản, hất chăn lên chuẩn bị ngủ. Trước khi nằm xuống, nàng bỗng nhiên cảm thấy lương tâm trỗi dậy, liền ngồi bật dậy, bấm tay kết kiếm quyết.
“Lên ngựa mới mài giáo, không nhanh cũng sáng!”
Kiếm khí sắc bén xoay quanh thân thể nàng, phát ra những tiếng xé gió phần phật, xuyên qua tán lá bách tuyết ngoài cửa sổ. Anh Lạc rốt cuộc không nhịn được nữa, lên tiếng hỏi:
“Vân Nhàn, tỷ thật sự muốn tham gia cái gọi là đại chiến đó sao?”
Vân Nhàn gật đầu:
“Ừ.”
Xem ra chưởng môn đã hạ quyết định, vừa rồi còn dán bố cáo, không bao lâu nữa sẽ tiến hành chọn lựa.
Không biết các môn phái khác thì thế nào, nhưng ở Kiếm Các, nếu không cần thiết thì sẽ hạn chế động thủ. Kiếm tu phá hoại rất lớn, hở tí là chẻ núi bổ đá, phí tổn tu sửa mà tính ra thì đỉnh Hậu Cần chắc phát điên mất, đến nhà ăn cũng không có thịt để mà nấu. Kiếm Các vốn đã nghèo, làm sao chịu nổi sự giày vò này?
Cho nên, nghĩ cũng biết, phần nhiều là khảo nghiệm chiêu thức có thuần thục không, kiếm phổ nắm vững được bao nhiêu… Nếu thật sự phải đánh, cũng chỉ là điểm tới là dừng, không đến mức sinh tử giao phong thật. Cùng lắm thì Ngũ trưởng lão phát cho mỗi người một thanh gậy gỗ, đứng ra chỗ mát mà “giao lưu”.
“Thôi được rồi.” Anh Lạc tuy trong lòng không muốn nàng đi – chuyện đó nguy hiểm biết bao – nhưng lại không nói ra, chỉ đổi sang đề tài khác:
“Nghe nói giám sát của Đông giới kỳ này là Đại sư huynh đấy.”
Để duy trì công bằng, mỗi giới trong đại chiến đều phải cử một người giám sát. Vân Nhàn cũng biết điều này, liền tiếp lời:
“Túc Trì?”
“Phải đó.” Anh Lạc ánh mắt lấp lánh đầy ngưỡng mộ:
“Muội vẫn chưa từng gặp Đại sư huynh bao giờ, nghe nói huynh ấy xuất môn du lịch tám năm, chỉ còn một bước là đạt đến Phân Thần kỳ. Ai gặp qua cũng nói huynh ấy là mỹ sắc ngàn năm khó gặp, chẳng biết có dung mạo thần tiên cỡ nào nữa…”
“Phân Thần?” Nghe vậy Vân Nhàn giật mình, thốt lên thán phục:
“Trâu thật đó!”
Anh Lạc: “…”
Nàng quay về bẩm báo với chưởng môn, hẳn không cần lo lắng gì chuyện học hư học xấu nữa.
Hiện tại Vân Nhàn cũng không bận tâm tới việc đó. Túc Trì sớm muộn gì nàng cũng gặp, đâu có gì phải gấp gáp lúc này. Huống hồ hắn có đẹp trai đến mấy thì đã sao? Có phải đạo lữ của nàng đâu, cũng chẳng thể đem đi đổi lấy cơm ăn.
Điều nàng đang nghĩ chính là trong thoại bản, bản thân nàng vốn không tham gia tuyển chọn, lại càng không tới Đại chiến Tứ Phương. Giờ nàng ra tay trước, không biết có thay đổi được tình tiết về sau không.