Trong bóng sáng ngược, một nam tử cuồng ngạo đứng sừng sững, sau lưng vác thanh đao cong còn dính máu, ánh lạnh dữ tợn lấp lóe.
Chính là Lưu Thế của Đao Tông.
Trong thoại bản, kẻ này bày bẫy tận diệt người Đông Giới, cũng chính là "kiêu hùng" sau đại chiến chủ động dẫn quân Nam tiến, đốt sạch một tòa thành ở biên giới Đông – Bắc. Quả nhiên không sai biệt với lời đồn: tâm địa tàn độc, ngông cuồng vô pháp vô thiên.
Cạm bẫy của hắn xưa nay chưa từng thất bại, mà căn bản chẳng cần bao nhiêu mưu lược. Đa phần đệ tử đến dự chiến đều mới chân ướt chân ráo bước vào giang hồ, chưa từng va chạm máu tanh để luyện thành trái tim sắt đá. Hắn chỉ cần bắt đồng môn làm mồi nhử là đủ. Tỉ như làm Kiều Linh San trọng thương, bắt không được Trọng Trường Dao, hắn bèn đem một đệ tử Đao Tông tu vi yếu nhất, bóp nát kim đan, ném ra ven đường thoi thóp chờ chết. Tự nhiên sẽ có kẻ ngu ngốc sa vào.
Ngay lúc phế bỏ linh căn của Kiều Linh San, hắn thậm chí chẳng thèm chớp mắt một cái.
Bên cạnh Lưu Thế là một lão giả khoác hắc bào, khuôn mặt mờ mịt không rõ, song từ khí tức toàn thân đủ nhận ra chính là vị trưởng lão Hợp Thể kỳ kia.
Trong Huyền Bảo Các tức khắc lặng ngắt như tờ, có thể nghe rõ cả tiếng kim rơi.
"Chư vị." Lưu Thế dường như rất hưởng thụ bầu không khí ngưng đọng này, khóe miệng nhếch lên, cười nói:
"Nhường cho Lưu mỗ một con đường, không phiền lắm chứ?"
Rõ ràng khoảng cách giữa đám đông đủ để hắn lách qua, vậy mà hắn nhất định muốn mọi người rẽ đường, giống như mở tiệc nghênh đón. Có kẻ cau mày, vừa định nhích động, thì uy áp từ lão hắc bào lập tức ập đến, ép cho y gối khuỵu "phịch" xuống đất, mồ hôi lạnh túa ra khắp người, thậm chí nơi khóe miệng còn trào máu đỏ.
Cường giả Hợp Thể kỳ, quả nhiên khủng bố đến thế!
Trong tiếng hít thở nặng nề, mọi người lặng lẽ tránh sang hai bên, thậm chí có mấy kẻ lén lút quay người rút lui.
Lưu Thế ánh mắt lạnh lẽo lướt qua đám đông trầm mặc, cuối cùng cũng hài lòng, mang theo người hướng thẳng tới khu Thiên bảng.
Hẳn hắn đã nhận được tin tức gì đó nên mới tới, mục tiêu rõ ràng. Mũi giày khẽ điểm, thân hình đã nhẹ nhàng nhảy lên, vừa nhìn liền thấy ngay tấm hoàng bảng cao nhất viết tên hắn.
Nét chữ ôn hòa, nhưng ngòi bút lại ẩn giấu phong mang.
"Ha… Ngươi thật đủ chấp niệm, Tiết Linh Tú." Lưu Thế giận quá hóa cười: "Tưởng ta không nhận ra bút tích ngươi sao? Mười vạn lượng mà mơ tưởng mua được thủ cấp Lưu Thế ta, há chẳng phải quá xem thường rồi?"
Lão hắc bào khẽ nói bên tai:
"Thiếu tông chủ, có thể hồi phủ rồi."
"Hồi phủ gì? Nơi này chẳng phải thanh tịnh lắm sao." Lưu Thế không xé tờ hoàng bảng kia, chỉ dùng ánh mắt thâm trầm quét khắp đám người, rồi cười khàn khàn:
"Hoặc là, cũng quá cao đánh giá kẻ khác rồi chăng?"
"Hoàng bảng đã dán ở đây mấy ngày, mà chẳng một ai dám bước lên xé?"
"Không dám, hay là không có bản lĩnh, tùy tiện tìm cái cớ cũng được." Lưu Thế đem đao cong chống xuống đất, bật cười:
"Nếu muốn gϊếŧ ta, hãy mau ra tay, Lưu Thế ta sẽ bồi tiếp đến cùng!"
Tin tức trong Chúng Thành lan truyền như gió, ẩn sĩ cao nhân nhiều như cá vượt sông. Hắn lại cuồng ngạo tự phụ đến mức này, gần như là công nhiên tuyên chiến với toàn bộ thiên hạ!
Lời vừa dứt, hắn đảo mắt nhìn quanh, những người bị nhìn tới đều lập tức né tránh, Huyền Bảo Các càng thêm tĩnh mịch.
Dã tâm bành trướng của hắn rốt cuộc cũng được chút thỏa mãn. Lưu Thế rút đao, xoay người toan trở về. Nhưng ngay lúc ấy, phía sau đột nhiên vang lên tiếng xé bảng rõ ràng, thong thả…
Thân thể Lưu Thế chợt khựng lại, lửa giận bị khıêυ khí©h trào lên, bốc thẳng vào đầu óc.
Thú vị, thật thú vị. Quả nhiên có kẻ muốn chết?
Hắn từ tốn quay đầu. Sau lưng, một thiếu nữ mang mặt nạ Đầu Trâu đang thản nhiên cầm tờ hoàng bảng vừa xé xuống, ánh mắt trong suốt đen nhánh bình thản đối diện cùng hắn.
Nữ tử?
Càng hay.
Nụ cười tàn độc ở khóe miệng Lưu Thế càng sâu, hắn đi thẳng tới trước mặt nàng, lạnh giọng:
"Đã dám xé bảng, Lưu mỗ há có thể không… giúp ngươi một phen…"
Lời chưa dứt, ánh mắt hắn thoáng nhìn thấy nội dung tấm hoàng bảng kia.
[Treo thưởng năm trăm lượng]
[Cứu mạng! Năm con Yêu Mị đêm đêm thay nhau hút dương khí của ta! Chỉ trong ba ngày đã thành người khô, khẩn cầu đại hiệp nào tốt bụng chia sẻ…]
Thiếu nữ đeo mặt nạ Đầu Trâu:
"Ờ? Thật sao?"
Lưu Thế:
"?"