Chính điện Kiếm Các.
Hương trầm lượn lờ, khói mỏng như tơ, gió lạnh lướt qua chẳng đủ làm tan bầu không khí băng giá của ngày đông. Sau ghế ngồi chưởng môn ở trung tâm đại điện, treo một thanh cổ kiếm không vỏ. Lưỡi kiếm đã ngả màu xanh đồng, trông như một vật chết không chút kiếm ý.
Nhưng Mặc Thanh hiểu rõ, đây chính là trấn sơn linh kiếm của Kiếm Các. Lần cuối nó thấy máu là khi khai tông lập phái, chỉ một kiếm, diệt mười vạn, không một ai sống sót.
"Ngồi đi." Chưởng môn Vân Lang mỉm cười nhìn hắn, giọng thẳng thắn:
"Mặc trưởng lão đến đây, là vì Đại Chiến Tứ Phương nửa tháng sau?"
Hắn mặc một thân trường bào xanh đậm, ngũ quan nho nhã, phong thái thư sinh.
Mặc Thanh hoàn hồn, cũng rất biết điều:
"Vâng, chính là vì việc ấy."
Đã là chưởng môn một phái thì tu vi tối thiểu cũng phải trên cảnh giới Phân Thần. Vân Lang hiện nay đã ở Phân Thần bát giai. Nhưng ai cũng biết, thực lực kiếm tu không thể so với các môn phái khác, người nào người nấy đều hung tàn khó lường.
Vân Lang hỏi:
"Ngươi đến là có điều muốn cầu?"
Mặc Thanh:
"Vâng, có chuyện muốn nhờ."
Vân Lang không đáp, chỉ nhàn nhã mỉm cười xoay người.
"…"
Mặc Thanh cũng từng gặp không ít người khó đối phó. Hắn cắn răng, khách sáo cười nói:
"Tông môn quý phái quả thực nội tình sâu dày, khiến tại hạ đi dọc đường đến đây, không khỏi cảm thán. Vách đá hộ tông kia không biết sâu bao nhiêu, nhìn mãi chẳng thấy đáy, vậy mà đệ tử quý phái vẫn có thể đi lại trên đó như đất bằng, thật khiến người khâm phục."
Vân Lang đáp:
"Không có gì không có gì. Tháng trước mới có một người rơi xuống."
Mặc Thanh:
"Rơi… xuống? Người ấy không sao chứ?"
"Không sao." Vân Lang khoát tay ý bảo khỏi lo: "Hôm qua mới trèo lên lại."
Mặc Thanh:
"…?"
Vân Lang bình thản nói tiếp:
"Chẳng qua là sự cố ngoài ý muốn thôi. Dù sao Kiếm Các cũng được xây trên hiểm địa, kẻ nào tay chân vụng về đến đâu, ở đây rồi cũng luyện thành thục cả. Trừ phi… thật sự quá ngốc."
Hắn còn chưa nói hết câu, thì một thiếu nữ tóc tai bù xù, mặt mày lấm lem đã xông vào chính điện. Vừa mở miệng đã gọi:
“Cha…”
Thấy trong điện còn có người ngoài, tiếng “cha” liền nuốt xuống, đổi thành:
“Tham kiến chưởng môn.”
Mặc Thanh liếc mắt một cái đã nhận ra thân phận của nàng.
Nữ nhi độc nhất của chưởng môn Kiếm Các – Vân Nhàn.
Vân Lang vẫn luôn công tư phân minh, chưa từng thiên vị nữ nhi, còn Vân Nhàn thì từ nhỏ đã nghịch ngợm, không thích tu luyện, lại càng không muốn thăng cấp. Thế nên đến nay nàng vẫn chỉ là một ngoại môn đệ tử. Nếu xét về tu vi, nàng xếp hàng sư tỷ; nhưng tính theo tuổi tác thì rõ ràng là sư muội. Cộng thêm tính tình nàng hòa đồng, không chảnh chọe, mọi người sớm đã quen gọi là Vân tiểu sư tỷ, nghe cũng thân thiết vô cùng.
“Vân Nhàn?” Vân Lang nhìn nàng từ đầu đến chân, chau mày:
“Ngươi lại chạy đi đâu thế?”
Vân Nhàn thành thật đáp:
“Con quên hôm nay không được phi hành bằng kiếm, không cẩn thận rớt xuống đáy vực, bò lên một trận, mệt chết đi được.”
Vân Lang: “…”
Đánh vào mặt lão cha ngươi cũng phải nhìn xem thời điểm và nơi chốn chứ, nữ nhi à!