Chương 37

Ngón tay thon dài của bà chủ gõ nhẹ hai cái lên mặt bàn, ý thúc giục.

Kiều Linh San và Phong Diễm đều ngơ ngác.

Bà chủ chau mày:

“Ngươi đang đợi cái gì?”

“…?” Vân Nhàn thẳng thắn đáp: “Ta đang đợi ngươi.”

“…”

Chẳng mấy chốc, cả nhóm đội bỏ lại gương mặt khó coi chẳng rõ nguyên do của bà chủ mà rời khỏi các lâu, men theo hướng bà ta chỉ. Đi chừng hai mươi bước, lại rẽ sang đông, tới ngã ba lại đi tiếp, rồi lại sang đông. Càng đi càng thấy ra ngoài vòng ngoài, kiến trúc xung quanh mỗi lúc một kỳ quái, ba người bắt đầu mơ hồ nhận ra điều gì đó.

“Vừa rồi… mấy người Đao Tông kia đâu phải ở hướng này, đúng không?”

Lời Kiều Linh San còn chưa dứt, Vân Nhàn đã cầm tấm bài gỗ tồi tàn rách rưới kia quơ trước cổng, cánh cửa gỗ hẳn đã nhiều tuổi hơn cả tuổi cộng lại của ba người lập tức kẽo kẹt mở ra, để lộ khung cảnh tịch mịch tiêu điều bên trong.

Sân viện này chẳng rõ đã bao lâu không có người ở, ngoài bụi ra vẫn chỉ là bụi; bàn gỗ bị phủ mờ đến mất sắc, giếng nước gần khô cạn, tận đáy còn ngâm một chiếc đồ lót trắng chẳng biết của ai. Ba người đứng chết trân ở cửa một lúc, lại “vui mừng” khi thấy vài sinh linh nhỏ bé.

Chuột với dơi tụ họp, nhện với thạch sùng hân hoan, khiến cả bọn như kẻ ngoài cuộc, lỡ quấy giấc mộng của chúng.

Phong Diễm run rẩy môi:

“T-Tha… thật là… bẩn…”

Hắn nghi ngờ chỗ quỷ quái này ngay cả chỗ đặt đàn cũng không có!

“Linh khí cũng quá loãng, căn bản chẳng giúp gì cho tu luyện.” Kiều Linh San đá văng cả nhà chuột, dùng tay áo che tay mà đẩy cửa phòng bên. Bên trong càng trống trải, ngay cả bàn ăn cũng không, chỉ có một tấm đài đá lạnh ngắt chình ình. Nhìn qua, ở đây thêm mấy ngày thôi, chưa tu luyện đã thành tiên rồi.

“Đây thực sự là chỗ cho người ở sao?”

Bên Đao Tông thì lầu son gác tía, cách cả con phố vẫn nghe tiếng tơ đàn sáo trúc.

Bọn họ bên này chỉ có tiếng cửa kẽo kẹt lọt gió.

Nàng vừa nói vừa liếc sang Phong Diễm, cả hai bất giác đồng thời nhìn về phía Vân Nhàn.

Ánh mắt hai người soi mói không rời.

“… Ta hiểu rồi, quả thực là quá đáng, chẳng sợ thiếu, chỉ sợ không đều. Sao có thể phân biệt đối xử thế này?” Vân Nhàn ôm vai Kiều Linh San, mắt sáng như sao, chính khí kiên định: “Mắt ta không dung được hạt cát, cả đời ghét nhất cảnh bất công như vậy, nhất định phải đòi lại công bằng!”

Thế là cả nhóm khí thế hừng hực quay về đường cũ. Trên đường… lạc ba lần.

Vừa khéo, trước các lâu lại có người đang xếp hàng. Cao thủ như cải trắng, đứng thành hai hàng đều tăm tắp trước quầy, bảo vệ kín kẽ kẻ đứng đầu. Trong đám người đầu đen áo xanh thấp thoáng, lộ ra một thân trường bào xanh biếc như hành lá, đầu đội ngọc quan, phong thái nhã sĩ, trời thì chẳng nóng mấy mà vẫn ung dung phe phẩy quạt gấp.

Nhìn bày trận xa hoa thế này, quá nửa chính là vị diệu thủ y tu mà Vân Nhàn vừa nhắc.

Tia sáng trong mắt bà chủ suýt hóa thành thần lôi chín tầng, lời tâng bốc còn chưa kịp thốt thì vị diệu thủ đã cất giọng ôn hòa, đặt “cộp” một nhẫn trữ vật lên bàn:

“Như cũ. Năm ngàn lượng, đổi lấy phòng tốt nhất, đừng ở cạnh người Bắc Giới, lũ súc sinh đó ồn chết.”

Bà chủ: “Được ngay!”

Vân Nhàn: “…”

Kiều Linh San: “…”

Phong Diễm: “…”

Trong khoảnh khắc im lặng như nghẹt thở ấy…

Vân Nhàn: “Kỳ thực cổ nhân có câu, ‘Thiên tương giáng đại nhậm ư tư nhân dã, tất tiên khổ kỳ tâm chí, lao kỳ cân cốt…’” (Khi Trời muốn giao trọng trách lớn cho một người, ắt trước hết khiến ý chí của người ấy chịu khổ, thể xác phải lao nhọc…)

Kiều Linh San bùng nổ:

“Ta biết ngay mà!”