Chương 36

“Hai ngàn lượng Lục trưởng lão cho đều nằm trong tay ta.” Vân Nhàn vừa cười vừa xoa đầu nàng: “Nhanh nào, nếu không muốn tối nay ôm chăn ngủ gầm cầu thì ngoan ngoãn, đừng có đứng ì ra.”

Phong Diễm không do dự một khắc, thậm chí còn tràn đầy khát vọng sống mà hỏi:

“Ta có cần gỡ luôn không?”

Vân Nhàn:

“Gỡ hay không có gì khác nhau đâu, dù sao ai cũng biết khai chiến là trước tiên đánh vào cầm tu.”

Phong Diễm: “…?”

Vân Nhàn an ủi:

“Không thì ngươi đi tìm một người tay nghề tinh xảo cũng được, như vậy ngươi sẽ trở thành Mặc tiêu thứ hai.”

Phong Diễm: “…”

Dù là sự thật nhưng sao thấy đau lòng quá…

Kiều Linh San nghĩ, người này sao lại tái phát thế? Rõ ràng thời gian tỷ thí trong tông môn cho đến vừa nãy còn nghiêm túc như thế, nàng còn tưởng Vân Nhàn cuối cùng cũng cải tà quy chính rồi!

Vân Nhàn liếc qua đã nhìn thấu tâm tư nàng:

“Trước đây phải trầm ổn, là vì không muốn khiến trưởng bối lo lắng.”

Kiều Linh San cúi đầu tháo huy chương, vừa tháo vừa lẩm bẩm:

“Ngươi cũng biết còn có trưởng bối cơ đấy…”

Ngày ngày chọc phụ thân nàng Lục trưởng lão tức giận đến mức nào cơ chứ.

Trong lúc chuyện trò, cả nhóm đã hướng về chỗ ở được phân cho các hiệp sĩ. Dọc đường toàn là đệ tử các tông môn đến dự Đại chiến Tứ phương, ai nấy đều mặc đạo bào cùng kiểu, tuy bước chân vội vàng nhưng bận rộn mà không loạn, từng cử chỉ hành vi đều hết sức chỉnh tề.

Cũng có người chú ý đến bọn họ, nhưng chỉ thưa thớt vài ba kẻ, lại còn kèm theo một gã cầm tu chẳng mấy tác dụng, nhìn cũng chỉ phí công.

Vân Nhàn cứ thế thong dong mà đến nơi.

Trước mắt là một tòa các lâu giản dị, mọi người đang xếp hàng ở đó. Nàng vừa liếc đã thấy trên tường đỏ son treo lệnh “Chỉ Hòa”, bước vào trong lâu, cấm động thủ, kẻ nào trái lệnh gϊếŧ không tha.

Trên lệnh bài mơ hồ tỏa ra uy áp của cường giả cảnh Hợp Thể.

Đứng đầu hàng là một thanh niên mặc áo ngắn màu nâu, khoác giáp da, đặt quan khế lên quầy rồi bảo với bà chủ đôi mắt sáng như đuốc:

“Đưa thẻ đây.”

Hắn đeo sau lưng một thanh đao cong, không hề quấn vải, lưỡi đao ánh lên tia huyết quang, giống hệt chủ nhân, khí chất bạo liệt, khó lại gần.

“Thì ra là Lưu đại hiệp của Đao Tông, quả nhiên khí vũ hiên ngang, bất phàm khác thường!” Bà chủ mỉm cười hòa nhã, mau chóng đưa mấy thẻ ngọc: “Đi thêm trăm bước là tới, thiếu gì cần gì cứ tìm ta.”

Chàng trai hẳn cả đời nghe nhiều lời tâng bốc, thần sắc đã chán chường, lười đáp, chỉ cầm thẻ ngọc rồi đi. Sau lưng hắn là một đoàn đệ tử Đao Tông hùng dũng kéo ra, ai nấy khoác giáp, đeo đại đao. Vân Nhàn đếm sơ cũng có mười lăm người, chưa kể đệ tử Đoán Thể Môn, nghe Mặc Thanh bảo lần này do “đại tiểu thư” đích thân dẫn đội, khí thế lại càng hung hãn.

Kỳ trước cũng là Bắc Giới đoạt quán quân, nhân cơ hội thương lượng được không ít lợi lộc, chuyện gì cũng được ưu tiên, giờ thì dĩ nhiên là bao nhiêu cũng không đủ, toàn quân đang rục rịch, dã tâm bừng bừng.

Đợi họ đi hết, Vân Nhàn mới bước lên.

Kiều Linh San và Phong Diễm rón rén theo sát phía sau, như hai con gà con mới tập đi.

“Đông Giới, Kiếm Các, Cầm Phường.” Vân Nhàn đưa quan khế, bà chủ liếc nửa con mắt, nhanh như chớp đảo một lượt từ đầu đến chân ba người, trong mũi hừ một tiếng khó hiểu:

“Đông Giới… Ồ?”

Chỉ đến ba đứa miệng còn hôi sữa? Ngay cả kẻ dẫn đội kỳ trước cũng không có? Giỡn nàng sao? Đám lão bất tử ở Đông Giới chết sạch rồi hay là chẳng muốn sống nữa?

Bà chủ khựng lại, nghiêng người tựa vào quầy.

Địch không động ta không động, Vân Nhàn cũng đứng yên, trên mặt vẫn giữ nụ cười thân thiện:

“…?”