“Ngươi là kiếm tu đến từ Đông Giới?” Thủ vệ khàn giọng cảm thán: “Ừm… đã lâu lắm rồi chưa gặp.”
“Kiếm tu hiếm lắm sao?” Vân Nhàn ung dung đáp lời: “Chẳng phải lẽ ra không nên ít mới đúng?”
“Cũng chẳng hẳn là hiếm. Chỉ là, nhiều kiếm tu không vào hàng nổi danh, để nuôi kiếm của mình đều phải học thêm nghề phụ: bói quẻ, xem tướng, gảy đàn, múa hát… đủ cả.” Thủ vệ vừa nói vừa nuốt nước bọt, ánh mắt dán chặt vào nàng như thể thấy món ngon: “Nhưng về sau chắc họ nhận ra, làm gì cũng dễ tiến bộ hơn làm kiếm tu, thế là đều đổi nghề cả.”
Hắn ấn một dấu tay lên quan khế của nàng, kèm theo một tờ giấy nhỏ đưa qua, lại cố hít mạnh mấy hơi: “Nếu ngươi cũng cần nghề phụ, chỗ ta vừa hay đang thiếu người.”
Vân Nhàn theo dòng người bước vào, đưa tờ giấy lên soi dưới ánh trời sáng. Trên đó viết:
[Cá Sấu Đói Phiến Phiến Hương tuyển đầu bếp dao công tinh diệu – phương châm của chúng ta là: Trẻ nít cũng lừa!]
Vân Nhàn: “…”
Ít ra cũng nên che đậy chút chứ!
Ba người còn lại cũng nhanh chóng kiểm tra quan khế xong, hội họp trong cổng thành. Băng qua một con đường đất vàng, rẽ một khúc, qua một cây cầu, rồi bước qua một bậc ngưỡng. Ngay khoảnh khắc đại môn mở ra, hiện lên một cây cầu vòm khổng lồ, người qua kẻ lại tấp nập, tiếng rao hàng, tiếng cười nói ồn ào dội thẳng vào tai:
“Xem đây xem đây! Bán chỗ ngồi đá xem trận Đại chiến Tứ phương vị trí tiền tiêu đẹp nhất! Ai tới trước được trước!!”
“Tranh chân dung thủy mặc của Đông Giám Sát Nhân Túc Trì! Treo được, trải được, giống thật sáu phần, các công tử tiểu thư không mua một bức sao?”
“Đặc sản ma giới chính tông nhất ở Chúng Thành: vỏ cây du, nửa lượng một hộp! Một lượng ba hộp!”
“Thịt chim cánh cụt đây, thịt chim cánh cụt đây! Loại chưa hóa tinh nhé!”
“Các vị hiệp sĩ đi dự đại chiến mau ghé Bát Bảo Lâu của chúng ta, ăn ngon ở yên mới phát huy được chứ…”
Bên trong thành còn náo nhiệt hơn hẳn ngoài cổng, khắp nơi đều là những quán hàng rong nhiệt tình mời chào, suýt nữa đã giẫm bật gót giày của Vân Nhàn, lại thêm những vụ động thủ bất chợt nổ ra. Đằng trước, một đám đang ẩu đả, gà bay chó chạy trông chẳng ra thể thống gì; phía sau, một đám khác vừa ăn hạt dưa vừa xem rất vui vẻ, thậm chí có kẻ còn sợ thiên hạ chưa đủ loạn mà reo hò:
“Đúng rồi! Giật đuôi nó đi, giật đứt! Bổn cô nương chướng mắt con hồ ly tinh này lâu lắm rồi!”
Phong Diễm vô tội bị văng máu lên mặt, suýt nữa sợ hãi thăng thiên tại chỗ.
Quả nhiên Chúng Thành bất phàm, hệt như lời đồn, dã tính dữ dội vô cùng.
Mặc Thanh gian nan dẫn mọi người chen qua cầu vòm, vừa đi vừa giải thích:
“Mười năm một lần, kỳ Đại chiến Tứ phương chính là lúc Chúng Thành náo nhiệt nhất. Đám liều mạng này làm sao bỏ qua cơ hội… Nhớ kỹ, bạc phải giữ lại, đến lúc mấu chốt có thể cứu mạng.”
Vân Nhàn và Kiều Linh San mỗi người được phát hai ngàn lượng, đều cẩn thận cất vào nhẫn trữ vật.
Toàn Chúng Thành được xây theo hình pháo đài, chia làm ba vòng trong ngoài. Vòng ngoài cùng chính là nơi bốn người đang đi, cá lớn nuốt cá bé, không cẩn thận thì lúc ra khỏi đây trên người chỉ còn lại mỗi cái khố. Vào sâu một vòng là khu vực quản hạt, có cửa hàng chính quy và tinh binh đóng giữ, trị an khá hơn đôi chút, bình thường đánh nhau chết người cũng không quá mười mạng. Tiếp nữa vào trong, chính là nơi ở của các đấu giả và bí cảnh đại chiến.
Mặc Thanh rốt cuộc chỉ có thể đưa tới đây, bởi hắn không có bài gỗ thân phận nên không thể vào sâu hơn.
“Trời sắp tối rồi, các ngươi mau vào trong đi.”
Hắn dừng bước, ngoảnh lại nhìn ba người.