Chương 31

Một nén hương sau, Kiều Linh San phong trần mệt mỏi nhảy ra. Nàng đối với Vân Nhàn quả thật yêu thương khôn xiết, vừa liếc mắt đầu tiên đã tìm người:

"Vân Nhàn đâu? Vân Nhàn ra chưa?"

Các đệ tử khác đáp:"Tiểu Vân sư tỷ đã ra từ lâu rồi."

Kiều Linh San còn chưa kịp buồn lâu, lại nhớ tới chuyện khác:

"Còn những người khác? Họ đã ra chưa?"

"Chưa, chưa." Chúng đệ tử khựng lại một chút, rồi mang vẻ lo lắng nhìn về cánh cửa ngoài cùng bên trái. Họ vừa rồi dường như nghe được tiếng kêu của Trọng Trường Dao, lại còn rất thảm. Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì?

Thật là quái lạ.

Cuộc tuyển chọn của Kiếm Các chính thức kết thúc. Hai đệ tử đại diện Đông Giới lần lượt là Vân Nhàn và Kiều Linh San. Nghỉ ngơi hai đêm, ngày kia sẽ lên đường.

Đám đệ tử ngoại tông đến thế nào thì về lại y như vậy, nguyên trạng như cũ, thực đúng là tới để du lãm mà thôi, chẳng thu hoạch được gì. Lời lẽ hùng hồn khi nhập sơn môn đã hóa thành trò cười, chỉ đành câm nín.

Mà thái độ của kiếm tu đối với bọn họ vẫn như xưa, vốn cũng chẳng mấy tốt đẹp.

Bên ngoài gió nổi mây vần, sóng ngầm cuộn trào, tình thế khẩn cấp không cho phép chậm trễ. Sáng sớm hôm ấy, Mặc Thanh sẽ dẫn theo Liệp Không Ưng (đại bàng săn trời) tới tông môn đón hai người, thẳng đến thành thị nơi đại chiến diễn ra ở trung tâm Tứ Giới, Chúng Thành.

Dĩ nhiên, việc Trọng Trường Dao rớt bảng càng khiến người ta kinh ngạc, nhất là với gia tộc đã ký thác kỳ vọng ở hắn. Tưởng rằng từ đây có thể bay lên mây xanh, nào ngờ xuất sư bất lợi, ngay cơ hội đầu tiên cũng chẳng nắm được, chỉ đành tìm kế khác, ngược xuôi chạy vạy, thực đau đầu không xiết.

Lúc từ biệt, để chứng thực điều mình nghi ngờ, Trọng Trường Dao thậm chí một mình tìm đến tẩm điện của Vân Nhàn. Nhưng chẳng gặp nàng, chỉ thấy Anh Lạc đang quét dọn trước cửa.

Trong “Nghịch Thiên: Quân tử bổn vi Vương”, Anh Lạc chính là nữ tử đầu tiên si mê hắn.

Anh Lạc tuy mơ hồ cảm thấy hành vi cử chỉ của người này có phần khinh bạc, song dưới màn đêm, gương mặt nghiêng mang thương tích của Trọng Trường Dao quả thực tuấn mỹ đến quá mức, khiến nàng không kìm được mà bi thương nghĩ: Trời xanh ghen ghét anh tài a. Bất quá, lấy tư chất và tài hoa của hắn, cho dù… ừm…. Nàng nghĩ: Ắt cũng sẽ có người nguyện ý đi theo hắn thôi.

Nàng còn đang chìm trong mê luyến, Trọng Trường Dao đã nói rõ ý định đến đây.

Thì ra, Trọng Trường Dao hoài nghi Vân Nhàn có ý với mình. Suy cho cùng, về sau trong thoại bản, tiểu thϊếp thứ năm của hắn chính là như vậy, vừa yêu vừa hận, cứ thích đối nghịch nhau. Chẳng lẽ Vân Nhàn quả thật cũng như thế?

Anh Lạc: "…"

Anh Lạc lập tức tỉnh táo, thậm chí còn nảy sinh chút ý nghĩ thất lễ khó nói.

Trọng Trường Dao đợi nửa ngày, chỉ chờ được ánh mắt phức tạp của Anh Lạc, rồi một cái vỗ vai.

"Ngươi sẽ tìm thấy hạnh phúc thuộc về mình." Nàng uyển chuyển nói: "Nhưng không phải là tiểu thư nhà ta."



Ngày rời tông môn đến thật mau, thoáng chốc đã tới lúc.

Cánh cổng lớn cổ kính trang nghiêm của Kiếm Các rốt cuộc lần nữa mở ra. Nhìn xa xa, trên đỉnh quần sơn sương phủ tuyết đông, một mảnh thanh lãnh, lặng im vô thanh. Trong khoảng trời đất rộng lớn vốn yên tĩnh vô biên ấy, đang dừng lại hai con Liệp Không Ưng khổng lồ, trên sống lưng là những tiểu các có trang sức sặc sỡ.

Đó là linh thú hiếm thấy lại đắt giá, mỏ nhọn mắt đỏ, bề ngoài hung mãnh nhưng tính tình lại hết sức ôn hòa. Tốc độ cực nhanh, ba ngày đã có thể bay đến Chúng Thành ngàn dặm xa.