Chương 30

Giữa một vùng trống rỗng, thanh tiểu kiếm chỉ to bằng bàn tay ấy xuất hiện quả thật quái dị. Mũi kiếm cứ thế chĩa thẳng ra ngoài, chẳng thèm mang vỏ kiếm, Vân Nhàn nhìn nó hồi lâu, luôn cảm thấy đã gặp ở đâu đó, quen thuộc lạ thường.

Thế nhưng lại nhất thời không sao nhớ ra được.

Nàng giữ khoảng cách vừa phải, khom người xuống, chưa kịp đưa tay chạm thử, liền nghe thanh tiểu kiếm ấy, giọng ngà ngà như kẻ vừa tỉnh mộng, cất tiếng:

"Tránh ra, ta không chơi với kẻ ngốc!"

"Không chơi với kẻ ngốc? Ngốc ở đâu ra?" Dù sao cũng chẳng phải nàng, Vân Nhàn nghiêm trang hỏi: "Ngươi nhỏ như vậy đã ra ngoài mưu sinh rồi sao?"

"Đồ hỗn trướng!" Tiểu kiếm lại cất lời: "Ta là… trọng bảo trấn phái của Kiếm Các, Thái Bình kiếm. Năm xưa, một kiếm độ mười vạn, uy phong vô song…"

Vân Nhàn: "A?"

Tiểu kiếm: "Đồ hỗn trướng! Ta là…"

Chuôi kiếm khẽ rung, hào quang tung bay, miệng không ngừng tuôn ra những câu khó hiểu, nào là "ta là Thái Bình", nào là "thả ta ra"…, khiến Vân Nhàn bật cười ha hả. Bên trong Cảnh giới Đao Kiếm tràn ngập không khí khoái hoạt.

Liếc mắt nhìn lối ra gần ngay trước mặt, nàng bỗng nổi lòng từ thiện, nhét luôn thanh tiểu kiếm chưa thành niên kia vào trong túi áo:

"Được rồi, ta đưa ngươi ra gặp Chưởng môn, khỏi lải nhải nữa."

Nàng vội vã cất bước, chẳng hề để ý hai luồng kiếm khí sát phạt mãnh liệt như kinh hồng vỗ cánh ập đến từ phía sau. Kiếm khí ấy uy lực vô song, vậy mà chỉ nhờ một tiếng hừ khẽ khó nghe của tiểu kiếm, liền lập tức tiêu tan.

Tại lối ra, ánh sáng gợn sóng tựa mặt nước nuốt trọn thân hình nàng. Một trận trời đất quay cuồng, Vân Nhàn nhẹ nhàng đáp xuống nền đất rắn chắc, ngẩng đầu liền bắt gặp gương mặt hân hoan của chư vị trong Kiếm Các.

Cây hương mới cháy được hai phần ba, vẫn còn một đoạn ngắn.

"Ra rồi! Ra nhanh như vậy!"

"Nhanh hơn cả Đại sư huynh nữa!"

"Xem ra Đại chiến Tứ phương lần này, không còn nghi ngờ gì, phải là tiểu Vân sư tỷ thôi…"

"Nhất định là thế rồi. Giờ chỉ còn chờ xem vị trí thứ hai sẽ rơi vào tay ai, ta đoán có khả năng là Kiều sư tỷ."

"Ngươi dám nói vậy à? Không muốn sống nữa sao? Cẩn thận Kiều sư tỷ nổi giận!"

"…"

Vân Nhàn đứng thẳng dậy, liếc nhìn Vân Lang ở bên cạnh. Tiêu Vu cũng tới. So với đạo lữ mặt mày rạng rỡ của ông, có thể thấy sắc mặt Chưởng môn lúc này hết sức phức tạp. Nếu nhất định phải hình dung, thì là hai phần thoải mái, ba phần phấn khích, năm phần cứng họng không biết nói sao, biến hóa khó lường.

Không rõ ở bên ngoài, ông đã trải qua những đấu tranh nội tâm thế nào.

Nhưng ông rất nhanh đã bình ổn tâm tình, chậm rãi bước tới, đem kiếm hình huy chương tượng trưng cho Kiếm Các Đông Giới trong tay trịnh trọng trao cho Vân Nhàn, trầm giọng nói:

"Trao cho ngươi."

Vân Nhàn tiếp lấy tấm huy chương mỏng ấy, ghim ngay vào cổ áo:

"Ta hiểu."

Nàng theo bản năng đưa tay sờ thanh tiểu kiếm kỳ quái kia, nhưng lại trống không, đôi mày khẽ nhíu, thoáng hiện vẻ nghi hoặc.

Chẳng lẽ đó cũng chỉ là ảo giác? Hay là nàng đã không mang được nó ra ngoài?

Vân Lang vừa kịp thấy an lòng chốc lát, liền nghe bên cạnh có kiếm tu hiếu kỳ hỏi:

"Tiểu Vân sư tỷ, lĩnh ngộ của tỷ rốt cuộc viết những gì vậy? Chư vị tiền bối đọc xong có phải là vỗ bàn khen hay không?"

"Không đến mức, không đến mức." Vân Nhàn thần sắc thản nhiên mỉm cười: "Cũng chỉ là vài thứ như Tự tu dưỡng của kiếm tu’, ‘Ba câu khiến ngươi yêu thích luyện kiếm’, ‘Kiếm tu mạnh quá phải làm sao’…, chẳng đáng bước lên đại nhã chi đường."

Kiếm tu kia sùng bái lộ rõ trên nét mặt:

"Tiểu Vân sư tỷ quả thật quá khiêm tốn."

Vân Lang: "…"

Làm sao có thể mặt không đổi sắc đến mức này…