Chương 3

À đúng rồi, Trọng Trường Dao cũng là kiếm tu. Lúc mới xuất hiện trong truyện, hắn mang danh tán tu vô danh, bước chân vào Kiếm Các. Không những nhờ diện mạo tuấn tú làm rung động bao thiếu nữ, mà còn ngoài dự đoán đánh bại toàn bộ đệ tử Kiếm Các, giành được suất tham gia Đại Chiến Tứ Phương, từ đó bắt đầu con đường phi thăng thành tiên.

Trong đoạn kết, Trọng Trường Dao đại đạo viên mãn, trong biển người mênh mông chỉ chọn lấy một gáo nước ngọt, quyết định chỉ mang theo Tịch Mặc Thư bay lên Tiên giới. Tịch Mặc Thư cảm động đến rơi lệ, thân xác tàn tạ vẫn hạnh phúc tựa vào ngực đạo lữ… Rồi truyện hết.

Vân Nhàn lật đến trang cuối cùng, mắt như suýt nữa soi ra được lỗ trong giấy. Nàng phát hiện trong truyện không hề có lời giải thích nào về nguyên nhân Kiếm Các bị diệt, tung tích của đại sư huynh, vì sao nàng lại mê man không tỉnh, vì sao suốt ngàn năm chỉ có Trọng Trường Dao phi thăng, thân phận của kẻ khoác hỏa bào thần bí kia là ai…

Rất nhiều điều mù mờ không rõ. Không hề được nhắc đến!

Điều tức chết người là ở cuối truyện, tác giả còn chen thêm một đoạn cảm thán nhảm nhí:

[Ta biết còn nhiều điều chưa giải thích rõ, nhưng, Thư Nhi đã hạnh phúc viên mãn rồi, thế chẳng phải là đủ hay sao? Cứ để những điều kia… trở thành bí ẩn đẹp nhất đi…]

Vân Nhàn: "…"

"Hạnh phúc? Viên mãn? Thật đó hả?"

Quả thật, nàng thường hay không hiểu nổi mấy người như thế này.

Nhưng trực giác của Vân Nhàn xưa nay luôn rất chuẩn. Trong vô thức, nàng cứ có cảm giác rằng những gì viết trong thoại bản kia, rất có khả năng chính là tương lai sẽ thật sự xảy đến. Nếu nàng không can thiệp, không thay đổi, thì Kiếm Các tuyệt đối khó thoát khỏi số phận bị thiêu rụi hoàn toàn.

Dĩ nhiên, dù có thay đổi thì cũng chưa chắc hữu dụng. Nhưng ít nhất cũng phải thử một lần.

Đúng lúc ấy, cửa đá khẽ vang lên hai tiếng, giọng nói có phần lo lắng của Anh Lạc truyền vào:

"Vân Nhàn, phụ thân ngươi… à không, chưởng môn gọi ngươi ra ngoài đến chính điện một chuyến, nói có chuyện cần thương nghị. Ngươi vẫn ổn chứ? Không phải lại đói đến mức xỉu rồi chứ?"

"Ta không sao!" Vân Nhàn đứng dậy, phủi lớp bụi trên áo, đáp lời: "Hiểu rồi."

Nàng nhìn quyển thoại bản trong tay, ban đầu định đốt cho sạch sẽ, nhưng nghĩ lại, nàng vẫn là nhét nó vào nhẫn trữ vật.

Hiện tại nàng chỉ mới là tu sĩ Kim Đan sơ kỳ. Vì lười biếng, không thích tu luyện, tu vi của nàng trong Kiếm Các còn chẳng chen vào nổi hàng đầu. Nếu ra ngoài thì còn tạm được, nhưng nhìn quyển thoại bản kia, cảnh giới đầu truyện thì Kim Đan đã mạnh đến không tưởng, về sau lại biến thành cảnh giới Phân Thần nhan nhản, Kim Đan chẳng khác gì chó. Nàng cảm thấy vẫn nên giữ kỹ thì hơn.



Cửa đá mở ra, Anh Lạc còn chưa kịp lên tiếng, thì đã thấy Vân tiểu sư tỷ hớn hở cưỡi kiếm lao vυ"t đi, đuôi tóc đen nhánh lướt qua sống mũi nàng mang theo hương cỏ cây thanh mát. Anh Lạc thoáng ngẩn người, vội vươn tay gọi lớn:

"Khoan đã! Hôm nay lục trưởng lão tuần tra, cấm phi hành bằng kiếm đấy… Á!"

Tiếng “Á!” phía sau là do Vân Nhàn cũng hét theo nàng.